Tề Hành Lan nuốt nước bọt, lại đặt hai tay lên ngực hắn cố gắng tạo ra khoảng cách, nhìn ánh mắt như hổ đang nhìn mồi của Hồi Lâm, Tề Hành Lan không nhịn được nói: “Ngươi… ngươi không thể nhẫn nhịn đến đêm tân hôn sao?”
Hồi Lâm giây tiếp theo đã cúi đầu hôn lên môi y, không đợi người kịp phản ứng, hắn lại di chuyển xuống, hôn nhẹ lên cổ trắng nõn của Tề Hành Lan, cho đến khi dời đi, trên đó đã hằn lên những vệt đỏ mới buông tha.
Ngực hắn phập phồng, giọng nói cũng không ổn định, nhưng Tề Hành Lan vẫn nghe rõ: “Đã biết còn chưa đến ngày cưới, Lan nhi chớ nên trêu chọc ta.”
Nói xong, hắn cũng không đứng dậy, mà trực tiếp vùi vào bên cổ Tề Hành Lan, hơi thở ấm áp phả ra, y đẩy cũng không nhúc nhích được, chỉ đành ngoan ngoãn bị ôm.
Nhưng may mắn không lâu sau Hồi Lâm đã bình tĩnh lại, đứng dậy rồi ngồi trở lại ghế.
Lúc này Tề Hành Lan cũng có thể ngồi dậy, đợi một lúc cho sắc đỏ trên mặt tiêu tan đi, y mới bước xuống giường, lúc này không khí rất gượng gạo.
“Ta… ta đi trước đây.” Tề Hành Lan nói xong liền quay người bỏ chạy, tốc độ nhanh hơn nhiều so với lúc y nói chuyện.
Hiệu suất của Hồi Lâm cao kinh ngạc, ngay buổi chiều cùng ngày, chiếu chỉ của Vương thượng đã truyền khắp vương đình, chẳng bao lâu sau, cả Tây Đô đều biết Vương thượng ba ngày sau sẽ nghênh đón Vương hậu.
Vị Vương hậu này của hắn lại là một thiếu niên Trung Nguyên mười tám tuổi.
…
Vương thượng đại hôn, cả nước cùng vui mừng.
Tề Hành Lan thức dậy rất sớm, y phục đại hôn rất phức tạp, Tề Hành Lan bảo người bên cạnh chỉ dẫn, loay hoay nửa ngày mới thành thạo.
Trang phục đại hôn này không hoàn toàn theo phong tục Trung Nguyên, nhưng vẫn sử dụng màu đỏ rực, cũng có một chiếc khăn voan màu đỏ thêu hình tường vân và thần điểu.
Mái tóc đen của Tề Hành Lan được buộc một nửa bằng chuỗi hạt, lại còn lại hai lọn tóc tết thành bím nhỏ với chuỗi hạt rủ xuống trước ngực, những hạt châu màu đỏ lấp lánh ẩn hiện trong mái tóc đen của y.
Cổ y còn đeo một chiếc hoàng kim hạng quyển, khắc họa tiết thần điểu Tây Nguyên, đeo vào quả thực rất đẹp, chỉ là có chút nặng, Tề Hành Lan thỉnh thoảng lại phải xoa xoa sau gáy.
Y phục mặc xong, lại đeo thêm một chiếc đai lưng ngọc trắng có đính san hô thì coi như ổn thỏa.
“Vương hậu, đã đến giờ.” Phúc Văn nhắc nhở.
Vương hậu, nói thật bản thân Tề Hành Lan vẫn chưa quen với danh xưng này, thậm chí luôn không nghĩ rằng người ta đang gọi mình, nhưng cung nhân ở Lan Tuyền Điện thì ai nấy đều vẻ mặt kích động.
Tề Hành Lan còn nghe lén bọn họ nói cuối cùng bọn họ cũng được gà chó lên trời.
Khi hành đại hôn lễ ở ngoài Hành Nghi Cung thì không cần phải có khăn voan, Tề Hành Lan và Hồi Lâm sóng vai đứng trên quần thần, nếu nói không hồi hộp thì là y đang giả vờ.
Chỉ có Hồi Lâm biết lòng bàn tay giao nhau của hai người đã sớm ướt đẫm.
“Lan nhi đừng sợ.”
Tề Hành Lan gật đầu gần như không thể thấy được, hai người tay trong tay bước lên vị trí cao, rồi quay người đối diện với triều thần.
Một đám người đông đúc vén quan bào quỳ xuống, đồng thanh nói: “Bái kiến Vương thượng, Vương hậu.”
“Bình thân.”
Hai người tiến vào điện, lại quỳ trước Kỳ Thần Điện đốt hai nén hương tế bái tổ tiên, từ nay tên của Tề Hành Lan được ghi vào danh sách vương thất.
Cuối cùng bước vào phòng tân hôn đã có người đợi sẵn.
Phòng tân hôn cũng màu đỏ, vương đình hôm nay nơi nơi đều đỏ rực chói mắt.
Tề Hành Lan và hắn sóng vai ngồi trên giường, lại thấy hắn đưa tay lấy chén rượu hợp cẩn, rồi đưa cho y một chiếc.
Sau đó Hồi Lâm đưa cánh tay còn lại ra, Tề Hành Lan hơi thất thần, hiểu ý hắn xong thì dùng cánh tay cầm rượu hợp cẩn luồn qua khuỷu tay hắn. Uống rượu hợp cẩn đại diện cho việc hai người cùng uống cùng ăn, phu phu nhất thể.
“Lan nhi, tiệc rượu quần thần hôm nay ta cần phải có mặt, đợi lát nữa tối hơn ta sẽ đến gặp ngươi, có được không?” Giọng điệu của Hồi Lâm mang theo vài phần vui vẻ rõ rệt, cười nói với y.
Tề Hành Lan gật đầu: “Đây là lẽ đương nhiên, huynh đi đi.”
Hồi Lâm lại cúi đầu hôn y một cái, lúc này mới chịu rời đi.
…
Hồi Lâm khi trở về đương nhiên là mang theo hơi rượu nồng nặc.
Hôm nay hắn đặc biệt vui mừng, dĩ nhiên thích uống thêm vài chén, nhưng tửu lượng của hắn tốt, khi đến cửa phòng tân hôn vẫn mặt không đổi sắc.
Tề Hành Lan lúc này đã đội khăn voan màu đỏ, không nhìn thấy gì nên chỉ có thể nghe thấy âm thanh. Hồi Lâm quanh năm luyện võ, tiếng bước chân trầm ổn có lực, rất dễ nhận ra.
Chỉ nghe tiếng bước chân ngày càng gần, Tề Hành Lan còn chưa kịp phản ứng, khăn voan đã bị hắn vén lên.
Ánh sáng đột ngột ập đến khiến Tề Hành Lan không mở mắt ra được, thích ứng một lúc lâu mới nhìn thấy đôi mắt mỉm cười của Hồi Lâm ở trước mặt.
Tề Hành Lan hôm nay cả ngày không có thời gian nhìn kỹ hắn, giờ mới phát hiện trang phục hôm nay của hắn rất giống với của mình, màu đỏ cũng đặc biệt tôn lên vẻ ngoài của hắn, khiến hắn bớt đi vài phần sắc bén mà thêm vài phần dịu dàng.
“Lan nhi còn chưa nhìn đủ sao?” Hồi Lâm ngồi xuống, giọng điệu không đứng đắn: “Nhưng ta thấy Lan nhi cũng không thể nhìn đủ, Lan nhi hôm nay đặc biệt đẹp.”
Tề Hành Lan giận dữ nhìn hắn: “Huynh có thể đừng luôn nói những lời như vậy không, sến súa chết đi được!”
“Mệt cả ngày rồi, đói không?” Hồi Lâm lờ đi lời y, quan tâm hỏi.
Điều này lại khiến Tề Hành Lan không biết nói gì, giọng điệu yếu ớt thành thật nói: “… Có một chút.”
“Phúc Văn!” Hồi Lâm vừa gọi, Phúc Văn liền dẫn theo vài cung nhân bưng thức ăn vừa mới làm xong vào.
Hương thơm bay ngào ngạt, Tề Hành Lan vô thức nuốt nước bọt: “… Cũng khá chu đáo.”
Giọng Tề Hành Lan nhỏ, Hồi Lâm nghe thấy cũng chỉ cười cười coi như không nghe thấy.