Đợi bọn họ đi rồi, Vương thái hậu mới kéo Yến Thành lại hỏi về chuyện của đôi trẻ.
“A Thành, con kể cho ta nghe, A Lâm và Lan nhi quen nhau thế nào, sống chung có hòa hợp không?”
Trước mặt Lan nhi, bà ngại không tiện hỏi kỹ.
“A di, nếu nói đến chuyện đó thì ta phải kể lâu lắm… Hai người họ ấy à…”
Yến Thành kể thao thao bất tuyệt, có lúc còn diễn tả bằng cả tay chân, sinh động vô cùng.
“Còn nói đến cách bọn họ đối xử với nhau! Vương thượng biểu huynh ấy quý biểu tẩu đến mức ngậm ở trong miệng sợ tan, mà biểu tẩu cũng thật sự là người tốt, chỗ nào cũng tốt cả.”
“Không chỉ đẹp, mà còn biết võ nữa!" Nhắc đến võ, hắn liền kể vụ tàn quân Hung Nô tập kích ban đêm.
“Hài tử kia tốt như vậy, A Lâm động tâm cũng là lẽ đương nhiên.”
“Ta chỉ mong bọn họ sống yên ổn bên nhau, nương tựa mà qua hết quãng đời này là đủ.”
Nghe đến đây, Yến Thành hơi do dự, hắn thăm dò hỏi: “A di, biểu tẩu là nam nhân, bọn họ không thể có hài tử, chẳng lẽ lại để biểu tẩu uống thứ sinh tử dược hại người đó sao?”
Yến Thành thì không để ý, nhưng đám đại thần cổ hủ kia chắc chắn sẽ ép Hồi Lâm nạp thiếp, hoặc tệ hơn là ép Tề Hành Lan uống sinh tử dược. Hắn từng nghe kể ở kinh thành, không ít quý tộc cưới nam thê đều dựa vào thứ thuốc đó, thậm chí còn bắt nô lệ uống, chỉ để làm trò tiêu khiển.
Vương thái hậu lại không lo: “Nếu A Lâm không có bản lĩnh khiến quần thần câm miệng, thì hắn đã chẳng ngồi được ở vị trí hôm nay. Con cứ yên tâm.”
“Phải rồi, A Lâm sắp thành thân rồi, còn con thì sao? Ta tuy không ép, nhưng cũng không muốn con cô độc cả đời.”
Yến Thành chỉ nhỏ hơn Hồi Lâm ba tuổi, năm nay mười chín, theo quy củ mà nói thì cũng không còn sớm.
“A di, con thật sự không có thích ai cả. Phụ thân con cũng nói mặc kệ con, cứ nhắc mãi khiến con phát phiền, may mà ông ấy bị phái ra trấn giữ Duyên Ninh rồi, nếu không chắc con bị mắng đến điếc tai mất.”
Vương thái hậu nghe xong, nhìn hắn thật sâu rồi nói: “Vậy ý tưởng của con xem như thất bại rồi, ông ấy ngày mai sẽ đến vương đình.”
“Hả?" Yến Thành giật mình bật dậy: "Thế thì con xin phép về trước ạ, mẫu thân con còn đang đợi ở nhà!”
Chưa kịp để Vương thái hậu đáp, hắn đã vội vàng bỏ chạy, lòng thầm tính toán làm sao hợp sức cùng mẫu thân để khi bị mắng còn có “đồng minh”.
Hồi Lâm thì đưa Tề Hành Lan đến Lan Tuyền Điện, nằm không xa Hành Nghi Cung của hắn.
Trong điện có một sân đầy hoa lê, mái điện lợp toàn lưu ly sáng lấp lánh, Tề Hành Lan nghĩ, quả nhiên phong cách khác hẳn với kinh thành.
Hồi Lâm nắm tay y đi vào trong, tường trong tô hồng tiêu, hương thơm phảng phất khắp nơi.
“Đây là… chỗ ta ở sao?" Trong lòng Tề Hành Lan đã đoán được vài phần.
“Đúng vậy, thấy thế nào, có thích không?”
“Trước kia đây là nơi ở của Vương hậu, giờ là của ngươi. Gần Hành Nghi Cung, ta có thể đến gặp ngươi bất cứ lúc nào.”
Tề Hành Lan nhớ lại bức tường cao đi ngang qua khi nãy, hẳn chính là Hành Nghi cung.
Tề Hành Lan quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy ẩn ý: “Ngươi… sao còn chưa đi?”
Hồi Lâm bật cười: “Vậy là đuổi ta đi rồi?”
“Nếu không thì…" Lời Tề Hành Lan còn chưa dứt, môi đã bị chặn lại.
Hồi Lâm hôn rất mạnh mẽ, phải một lúc lâu mới chịu buông tha cho y.
Bàn tay lại nhẹ nhàng vuốt môi y, giọng dịu dàng: “Được rồi, ta đi đây. Cung nhân ta chọn cho ngươi đều là những kẻ từng hầu bên mẫu hậu, trung thực, siêng năng. Nếu trong điện có ai khiến ngươi không vừa mắt, cứ việc thay.”
“Ta biết rồi! Mau đi đi." Tề Hành Lan thúc giục.
Hồi Lâm bất đắc dĩ, lại ôm y một cái mới chịu rời đi.
Các cung nhân biết điều, nãy giờ đều tránh ở ngoài sân, đợi Vương thượng rời đi mới vào.
“Công tử, nô tỳ là Phúc Vân, do Vương thượng chọn để hầu hạ công tử." Một cung nữ áo lam bước lên hành lễ, mặt tròn, cười lên còn có lúm đồng tiền.
Những người còn lại cũng lần lượt tự giới thiệu.
Tề Hành Lan chẳng có việc gì dặn dò, chỉ nói qua mấy câu rồi cho bọn họ đi làm việc.
Một tiểu cung nữ khẽ nói với Phúc Vân: “Vị Vương hậu tương lai này thật đẹp, ở Tây Nguyên ta đâu có chàng thiếu niên nào tuấn tú thế này.”
“Không được nói bừa." Phúc Vân nghiêm giọng, nàng có quy củ, cũng không cho phép bàn tán về chủ tử.
Nhưng lời ấy không sai, hôm nay Tề Hành Lan mặc áo đỏ sậm, mày kiếm, đuôi mắt hơi xếch, dung mạo tinh tế mà không yếu đuối, giống hệt một công tử ngạo nghễ bước ra từ thoại bản.
Tề Hành Lan không lạ chỗ ngủ, một đêm này nghỉ ngơi khá tốt. Hồi Lâm cũng muốn ngủ cùng, nhưng lễ nghi không cho phép, Tề Hành Lan lại càng thấy thoải mái.
Sáng hôm sau, Tề Hành Lan nhớ ra mình chưa được gặp hắn như ý hôm qua, liền tới Hành Nghi Cung. Nhưng nghe nói hắn sau khi hạ triều đã tới Tử Thần Điện thương nghị sự tình.
Chán quá, Tề Hành Lan ngồi tạm ở tẩm điện nhỏ nơi Hồi Lâm thường đọc sách. Khi đang rút một quyển sách trên giá thì nghe tiếng động, y ngẩng đầu, tưởng là Hồi Lâm, nào ngờ lại thấy một nam nhân xa lạ.
Người kia chừng bốn, năm mươi tuổi, tóc tết thành nhiều bím nhỏ, buộc gọn phía sau, dáng không béo, râu quai nón rậm, Tề Hành Lan đứng dậy, suy đoán xem thân phận của ông là gì.
Nam nhân kia vừa trông thấy một thiếu niên Trung Nguyên thanh tú trong phòng thì thoáng ngạc nhiên, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh y, hỏi: “Ngươi từ đâu tới vậy?”