| Dịch giả | Hanul |
| Tác giả | Trĩ Đào |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Ngôn Tình Sủng Ngôn tình Nữ Phụ Ngôn Tình Hài |
Một ngày kia, Trì Huân chợt phát hiện cuộc sống của mình chẳng khác nào đang chạy theo kịch bản của một cuốn tiểu thuyết boylove ABO, bối cảnh là giới idol nam.
Trong nguyên tác, một nhóm nhạc gồm bảy Alpha sẽ debut dưới sự chống lưng của liên minh. Vừa lộ mặt đã nổi như cồn, fan couple kéo bè kéo phái, ghép đôi loạn xạ, mạng xã hội ngày nào cũng dậy sóng.
Nổi nhất là cặp đội trưởng điềm tĩnh và anh rapper mặt lạnh như tiền — hai người này chính là cặp chính một công một thụ của truyện, số phận sớm đã được tác giả khóa chặt.
Anh trai cô, Trì Tầm, thì xui hơn hẳn. Cũng là Alpha, cũng đem lòng thích nhân vật chính, nhưng thích đơn phương, thích trong im lặng, thích đến cuối cùng vẫn chỉ là vai hi sinh cho tuyến tình cảm người khác.
Còn Trì Huân?
Cô thậm chí còn không được tính là vai phụ cho tử tế.
Trong truyện, cô chỉ xuất hiện lướt qua vài dòng, với thân phận đứa em gái sống cùng anh trong khu ổ chuột. Sinh ra chỉ để làm nền cho tuổi thơ u ám của Trì Tầm, để cuộc đời anh trông thảm hơn một chút, méo mó hơn một chút — hết vai.
Ban đầu, Trì Huân cũng nghĩ: Ừ, mình chắc chỉ là người qua đường thật.
Cho đến ngay trước ngày debut, Trì Tầm bỗng dưng biến mất, chỉ để lại một lá thư ngắn ngủi.
Hợp đồng đã ký, tiền bồi thường thì to như núi. Không còn đường lui, Trì Huân đành cắn răng giả trai, thế chỗ anh, tạm thời bước vào nhóm nhạc.
Dù sao năm mười ba tuổi, Trì Tầm đã phân hóa thành Alpha, còn cô chỉ là một Beta bình thường.
Không tuyến thể.
Không mùi hương.
Không đánh dấu được ai, cũng chẳng ai đánh dấu được mình.
Xét theo lý thuyết, cô an toàn tuyệt đối.
Nhưng thực tế thì… không hẳn vậy.
Dần dần, ánh mắt của sáu người còn lại nhìn cô bắt đầu khác đi.
Đặc biệt là mỗi lần ánh nhìn ấy lướt qua sau gáy.
Chỉ cần trong phòng còn lại cô và một người, bầu không khí liền trở nên khó thở. Có kẻ bước vào thời kỳ mẫn cảm lúc nào không hay, mùi hương tràn lan, mất kiểm soát.
Quần áo phơi trên sân thượng cứ thế biến mất. Ban đầu là áo khoác, rồi khăn choàng, sau đó… cả đồ bảo hộ cũng không cánh mà bay.
Cho đến một hôm, Trì Huân đi nhầm phòng.
Cô tận mắt thấy mấy người đồng đội gom quần áo của mình lại thành một đống, cuộn gọn như ổ, cúi xuống hít lấy hít để, ánh mắt chẳng khác gì bầy sói đang lên cơn.
Rõ ràng, “mùi hương” đó vốn dĩ chưa từng tồn tại.
Khoảnh khắc ấy, Trì Huân mới chậm chạp nhận ra —
cái gọi là anh em tốt mà cô từng tin tưởng, hình như lệch hướng rồi.
…
Trì Huân vẫn luôn cho rằng thân phận Beta là bùa hộ mệnh.
Cô không hề biết, chính việc không thể bị đánh dấu, cũng không thể bị dẫn dắt bằng mùi hương, mới là thứ dễ khiến người ta phát điên nhất.
Nó khiến họ luôn bất an, luôn khao khát, càng với không tới càng không chịu buông.
Từ nhẫn nại, biến thành ám ảnh.
Và không chỉ sáu người kia.
Ngay cả anh trai cô — Trì Tầm — cũng không thoát khỏi vòng xoáy đó.
| Chương 1 | |
| Chương 2 | |
| Chương 3 | |
| Chương 4 | |
| Chương 5 |