Nữ Giả Nam Trang Tiến Vào Giới Giải Trí

Chương 1

Trước Sau

break

“Trì Huân, em có bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi anh trai, tự mình bước ra ngoài nhìn thế giới chưa?”

Câu hỏi ấy như còn lơ lửng đâu đó bên tai. Trì Huân vẫn đang ngẩn ngơ thì cảm giác chao đảo bất chợt kéo cô về thực tại.

Chiếc trực thăng tăng tốc. Phi công trong buồng lái dường như chỉ muốn nhanh chóng bỏ lại phía sau khu ổ chuột nhốn nháo bên dưới.

Qua lớp kính dày, cánh quạt quét tung từng mảng bụi mù. Những dãy nhà cũ kỹ xô lệch theo luồng gió mạnh, trông mong manh đến mức như chỉ cần thêm một cú quật nữa là sẽ đổ sập. Dưới mặt đất, những Beta vội vã trên đường đi làm cũng bất giác ngẩng đầu.

Cuộc sống mưu sinh mài mòn ánh mắt họ, khiến nét mặt ai cũng mệt mỏi, thờ ơ. Nhưng khi trông thấy dòng chữ đỏ chói trên thân máy bay, vẻ vô cảm ấy rốt cuộc cũng rạn ra.

“Isaro à?”

“Không phải nhóm nhạc Alpha sắp debut đó sao?”

“Đùa à? Nhóm đó sao lại xuất hiện ở chỗ này được? Sáu người kia toàn là Alpha cấp cao của Liên Bang… Khoan, hình như đúng thật kìa!”

“Có ai cho tôi mượn quang não không? Chụp lại một tấm thôi cũng được!”

Không cần đọc khẩu hình, Trì Huân cũng đoán được họ đang xôn xao điều gì.

Cô chưa từng nghĩ những ánh mắt đó sẽ hướng về mình. Cô không phải Alpha rực rỡ khiến người ta ngước nhìn, cũng chẳng phải Omega quý hiếm được nâng niu. Cô chỉ là một Beta bình thường — đông đảo nhất, và cũng dễ bị bỏ qua nhất.

Không tuyến thể.

Không mùi hương.

Với đa số Beta, điều họ mong mỏi không phải tình yêu dữ dội hay ánh đèn sân khấu chói lòa, mà chỉ là một đời yên ổn, không sóng gió.

Trì Huân cũng không ngoại lệ.

Cô siết chặt dây an toàn, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Phía sau, khu xóm nghèo dần mờ trong màn bụi mưa rồi biến mất. Trước mắt, những tòa nhà cao vút và tàu bay lơ lửng nối tiếp nhau hiện ra. Không khí trở nên trong trẻo hơn, cảnh vật sáng sủa hơn — như thể chỉ trong chớp mắt, cô đã bước sang một thế giới khác.

Cuối cùng, trực thăng hạ cánh xuống một sân bay tư nhân rộng lớn.

“Đến rồi.”

Phi công nhảy xuống trước, kéo hai chiếc vali của Trì Huân ra khỏi khoang, đặt gọn bên cạnh cửa. Anh ta nói ngắn gọn: “Quản lý Trang Cừ đang đợi cậu.”

Dứt lời, anh quay lưng rời đi, không có ý định trò chuyện thêm với một người chẳng liên quan gì đến thế giới này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc