Trì Huân vẫn lịch sự nói lời cảm ơn, rồi đẩy hành lý bước đi.
Cô đã tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần, nhưng khi tận mắt thấy căn biệt thự trước mặt, tim vẫn không khỏi khựng lại.
Một tòa nhà bốn tầng với thiết kế táo bạo, giống như một khối rubik đen bị xoay lệch, treo lơ lửng trên hồ bơi. Riêng tầng một — khu luyện tập — đã được bao bọc hoàn toàn bằng kính trong suốt, rộng đến mức khiến người ta thấy choáng.
Trì Huân đứng sững tại chỗ, không biết nên trầm trồ hay nên lo lắng.
Từ hôm nay trở đi, cô sẽ sống chung với sáu người hoàn toàn xa lạ trong căn biệt thự này. Cùng ăn, cùng ở, sinh hoạt mỗi ngày dưới một mái nhà — trong khi thân phận thật sự của cô phải được che giấu tuyệt đối.
Chỉ cần sơ suất một chút, cái tên Trì Huân có thể sẽ bị nhắc đến khắp tinh cầu.
Theo cách tệ nhất có thể.
Cô siết chặt tay kéo vali, trong đầu thoáng hiện ý nghĩ quay đầu bỏ chạy, bắt chuyến xe bất kỳ để trở về.
Nhưng vừa nghĩ đến bản hợp đồng với khoản bồi thường dài đến mức khiến người ta tê cả da đầu, cô chỉ đành thở dài bước tiếp.
Tiến cũng chết, lùi cũng chẳng sống yên.
“Trì… Tầm?”
Một giọng nam vang lên từ phía trước.
Giọng nói ấy có chút do dự, như thể người gọi cũng không chắc mình có nhầm lẫn hay không.
Trì Huân lập tức nhận ra — đó là tên anh trai cô.
Người đứng tựa ở cửa chính là quản lý của Isaro, Trang Cừ.
Cà vạt thắt hờ, dáng vẻ giống như vừa rời khỏi một bữa tiệc kéo dài cả đêm. Áo sơ mi trắng vương lại dấu son nhạt cùng mùi nước hoa nồng, tay kẹp một thỏi son, xoay nhàn nhạt giữa các ngón tay.
Nhưng khi ánh mắt lười nhác ấy liếc sang, Trì Huân vẫn cảm thấy sống lưng lạnh đi, như bị một loài săn mồi âm thầm quan sát.
Cô cúi đầu, giữ giọng bình tĩnh:
“Là em. Chào anh.”
Trang Cừ cũng đang đánh giá cô.
Lần trước nhìn không rõ vì khẩu trang. Giờ đứng gần mới thấy cậu nhóc này nhỏ con hơn tưởng tượng. Cao tầm mét bảy, có mang giày độn thì cũng chỉ vừa chạm mốc mét tám. So với dàn thành viên toàn cao lớn vượt trội, đúng là lệch hẳn một bậc.
Thân hình mảnh khảnh, khí chất cũng chẳng có gì nổi bật. Về năng lực, e rằng khó mà so được với dancer chính hay vocal chính. Cùng lắm chỉ đủ làm em út cho đủ đội hình.
Lại còn là Alpha xuất thân thường dân.
Trang Cừ khẽ nhíu mày. Khi ngửi thấy mùi pheromone mờ nhạt từ sau cổ đối phương, khóe môi anh cong lên đầy giễu cợt.
Ngay cả việc kiểm soát mùi hương cũng làm không xong?
Cấp thấp đến vậy sao?
Anh nghiêng đầu, giọng điệu vẫn thản nhiên:
“Nghe nói cậu bị ngã. Giờ ổn rồi chứ?”