Điều kiện duy nhất anh để lại là: được ra mắt với tư cách thành viên nhóm nhạc Isaro.
Trì Huân lập tức tra cứu cái tên này.
Bài viết nổi bật nhất hiện ra ngay trước mắt:
“Thành viên đầu tiên của Isaro chính thức lộ diện: Người thừa kế tập đoàn Linh Cầu — Tạ Tứ Thanh.”
Bên dưới là hồ sơ chi tiết: tốt nghiệp đại học Liên Bang, cao 1m89, phân hóa năm mười ba tuổi.
Từng dòng, từng chữ đều trùng khớp với giấc mơ.
Chưa dừng lại ở đó, Trì Huân tiếp tục tra công ty mà anh trai cô đã ký hợp đồng. Kết quả khiến tim cô chùng xuống.
Đó từng là tổ chức cho vay nặng lãi lớn nhất khu ổ chuột. Đồng thời, cũng là cái tên gắn với hàng loạt vụ Beta mất tích không lời giải.
Đến lúc này, cô không còn cách nào trốn tránh nữa.
Đêm trước ngày gia nhập nhóm, Trì Huân đứng trước gương nhà tắm thật lâu. Rồi tự tay cắt đi mái tóc đã nuôi suốt mười tám năm.
Khi chạm vào sau gáy, cảm giác trống trải và lạ lẫm khiến cô khẽ rùng mình.
“Lầu một là khu sinh hoạt chung: phòng nhảy, phòng thu, bếp, phòng ăn. Tầng hầm là khu giải trí, nối với hồ bơi. Tầng hai và ba là khu nghỉ. Phòng cậu ở tầng ba.”
Trang Cừ vừa nói vừa bước ra khỏi thang máy.
Trì Huân theo sau, cố ghi nhớ từng lối rẽ. Khi dừng lại trước phòng mình, ánh mắt cô chợt khựng lại.
Ngay đối diện là hai cái tên in trên cửa:
Tạ Tứ Thanh — Tư Hằng.
Phòng của cô nằm thẳng mặt với hai nhân vật chính.
Một công, một thụ.
Bảo sao trong truyện lại lôi kéo thêm một vai phụ vào mối quan hệ rối rắm đó.
“Vậy hôm nay tạm thế. Cậu làm quen chỗ ở trước. Tôi về công ty xử lý việc. Có gì thì liên hệ trợ lý Tiểu Hứa.”
Trang Cừ chuyển danh thiếp điện tử sang quang não của cô, chuẩn bị rời đi.
Nhưng thấy Trì Huân vẫn đứng yên, ánh mắt cứ dán chặt vào cánh cửa đối diện, mùi hương sau gáy lại thoáng tản ra, anh chưa xuống lầu đã quay lại, ném cho cô một chiếc hộp nhỏ.
Trì Huân luống cuống đỡ lấy:
“Cái này là…?”
“Thuốc ức chế.”
Trang Cừ nheo mắt, giọng hạ thấp:
“Tiêm liên tục một tuần. Trong nhóm cấm tuyệt đối phát tình. Dù cậu đang mẫn cảm hay nảy sinh ý định đánh dấu ai, đều không được phép.”
Trì Huân ôm chặt hộp thuốc, cúi đầu:
“Em hiểu rồi.”
Cùng lúc đó, trong phòng thu.
Màn hình quang não trước mặt Tạ Tứ Thanh vẫn sáng. Khung chat trống trơn, chỉ có vài dòng vừa được gửi đi:
[SS: Phiền chết đi được.]
[SS: Ảnh hưởng tâm trạng tập luyện.]
Chưa đến một phút, phản hồi đã hiện lên:
[Trạch Phí Nhĩ: Ngồi yên trong ký túc xá mà kêu phiền?]
[Tống Yểu An: Lại có ai chọc anh à?]
—