Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 47

Trước Sau

break

Giặc nước N không ngờ con bé lại dám nói dối, hỏi xong thì tiện tay quăng cô sang một bên. May mắn lúc đó Trình Ngọc Phong phát hiện em mất tích, chạy khắp nơi tìm về, đúng lúc đỡ được, mới giữ được mạng.

Sau chiến tranh, tình cảm hai anh em dần ấm lại. Nhưng sống lâu ngày, anh trai lại chứng nào tật nấy, cưới vợ rồi vẫn ham chơi lêu lổng, còn dính vào cờ bạc đánh nhau... Trình Ngọc Lan với anh vừa có tình thân, vừa bực vì không chịu chí thú làm ăn. Song cứ nhớ đến chuyện năm xưa anh quay lại cứu mình, lòng bà lại mềm đi đôi chút. Năm mười bảy tuổi lấy chồng theo về Mặc Xuyên, dần dần liên lạc ít đi.

Giờ vợ chồng anh đã qua đời, chỉ còn Trình Lãng là máu mủ, bà càng thêm lo lắng. Trình Ngọc Lan là người gan dạ từ nhỏ, về sau cùng chồng gây dựng cơ ngơi ở Mặc Xuyên, lăn lộn bao năm, mắt nhìn người cực kỳ chuẩn. Thế mà lần này, bà cũng thấy do dự.

Cô gái trước mặt trạc hai mươi, xinh đẹp trẻ trung, mặt trái xoan, ngũ quan dịu dàng, nhất là đôi mắt trong sáng, vừa nói vừa cười nhẹ nhàng, dù bà lớn tiếng chỉ trích vẫn bình tĩnh giải thích.

Ánh mắt tự tin ấy... khiến Trình Ngọc Lan suýt nữa tin cô thật sự không phải kẻ lừa đảo. Nhưng cháu trai bà, rõ ràng là chưa từng có hôn ước! Giữa lúc hai người còn giằng co, Đổng Tiểu Quyên được hàng xóm nhắc mới hay mẹ chồng lên lầu, vội nhờ người trông sạp hộ, nhanh chân chạy về.

Sự xuất hiện của chị cắt ngang không khí căng thẳng. Trước mặt mẹ chồng, chị luôn giữ lễ một phần vì nghe chồng kể từ lúc bốn tuổi mẹ chồng đã không phải người thường, phần khác vì Trình Ngọc Lan vốn sắc sảo, khí thế đè người, nên Đổng Tiểu Quyên lúc nào cũng dè dặt, chẳng còn hào sảng như thường.

“Mẹ, sao mẹ không nói trước, để con với Hoa Tử ra đón.” Chị không nhận ra không khí trong phòng có gì khác, vội pha trà mời bà.

Bà cụ thích uống trà đặc, mười mấy lá trà hãm nước nóng, hương thơm thoang thoảng. Đổng Tiểu Quyên bưng ly tới tay bà rồi giới thiệu: “Mẹ, đây là vị hôn thê của A Lãng.”

Trình Ngọc Lan liếc qua cô con dâu đơn giản, chẳng nói thêm lời nào. Tối đó, Phạm Chấn Hoa cũng khá bất ngờ khi về tới nhà thấy mẹ có mặt, lại nhớ mấy hôm trước bà gọi điện nói chắc chắn Phùng Mạn là kẻ lừa đảo, giờ chỉ biết âm thầm quan sát.

Trước mặt người nhà, Trình Ngọc Lan không nhắc lại chuyện kia, chỉ hờ hững hỏi thăm cháu nội học hành ra sao, thấy Tiểu Sơn ăn cơm lề mề, mới vài miếng đã kêu no, bà sắc như dao cắt: “Lại ăn vặt chứ gì? Ăn nhiều vặt, đến cơm cũng chả buồn nuốt.”

Mặt Phạm Hữu Sơn lập tức xị xuống, hai vợ chồng vội vàng nhận lỗi: “Mẹ, tụi con có trông mà.”

“Trông cái gì! Tôi thấy là chiều hư rồi!”

“Mẹ yên tâm, mai con canh kỹ, dẹp hết đồ vặt của nó!”

Trên bàn ăn, người an toàn nhất chính là Phùng Mạn. Cô chỉ hờ hững liếc qua bà cụ, trong lòng lại không khỏi khâm phục chỉ ngồi thôi mà khiến Tiểu Sơn ngoan răm rắp, đến cả anh Hoa với chị Quyên cũng rón rén. Khí thế này... thật sự quá đỉnh.

Nghĩ lại, đối với một người ngoài như cô, bà cụ coi cũng không tệ... vì đến người nhà bà còn trấn áp chẳng nể mặt kia kìa.

Trình Ngọc Lan xua tay bảo mọi người ăn cơm. Bà đã lớn tuổi, lại từng sống qua thời đói kém, khi ấy vợ chồng bà nhường cơm cho con, mình ăn toàn đất sét trộn gọi là “đất Quan Âm”, ăn đến hỏng cả dạ dày. Giờ thì, ăn uống đối với bà không còn hứng thú gì nữa.

Đổng Tiểu Quyên thấy vậy, biết tay nghề mình chẳng vào mắt mẹ chồng được, vội vàng giới thiệu bánh nướng của Phùng Mạn: “Mẹ, mẹ nếm thử cái này đi, bánh do Phùng Mạn làm đó, thơm lắm!”

Trình Ngọc Lan không nói nhiều, thấy con dâu gắp cho mình một cái bánh kẹp vào bát, cũng không tiện từ chối, cắn đại một miếng khóe mắt già nua bỗng sáng lên đôi chút. Phùng Mạn lờ mờ cảm nhận được có ánh mắt dừng trên mặt mình nhưng chớp mắt đã biến mất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc