Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 46

Trước Sau

break

Chính cú nghiêng đầu đó khiến Phùng Mạn lập tức nhận ra thân phận đối phương Phạm Chấn Hoa có năm phần giống mẹ, từ đôi mắt đến khí chất cứng cỏi. Trình Lãng cũng mang chút nét giống người cô này.

“Cô là Phùng Mạn?”

“Dạ, cháu từ thôn Cửu Sơn tới, tên là Phùng Mạn. Chị Quyên và anh Hoa đang bận, hay cháu đi gọi họ về ạ?” Phùng Mạn lễ phép chào hỏi, đặt đồ vào bếp, chuẩn bị đi gọi người.

“Đứng lại.” Giọng bà cụ chợt nghiêm khắc. Bà nhìn cô gái trẻ xinh đẹp trước mặt chằm chằm, giọng nặng xuống: “Cháu chính là con bé lừa đảo kia à?”

Phùng Mạn: “...?”

Cô tròn mắt, sững người, không thốt nổi lời nào. Cái gì thế này? Mình bị gọi là lừa đảo? Mà còn là bị một người lớn tuổi chưa từng gặp mặt mắng?

Trình Ngọc Lan từ từ đứng dậy, vóc dáng không cao nhưng dáng điệu rắn rỏi, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm: “Cháu trai tôi A Lãng xưa nay chưa từng có cái gọi là hôn ước gì hết. Cháu lấy lý do đó để tiếp cận nó, không phải lừa đảo thì là gì?”

Phùng Mạn như nghe phải chuyện cười miệng khẽ mở ra nhưng chẳng biết đáp sao.

Không thể nào. Không thể nào có chuyện Trình Lãng không có hôn ước chứ. Rõ ràng anh là vị hôn phu từ nhỏ của cô cơ mà.

Phùng Mạn gần như không tin nổi tai mình Trình Lãng chưa từng có hôn ước?

Sao có thể như thế được. Trong sách miêu tả, vị hôn phu của nguyên chủ rõ ràng khớp với Trình Lãng đến từng chi tiết.

Sống cạnh nhà nguyên chủ, đúng chuẩn hàng xóm thân cận, cao ráo điển trai, có xe có nhà, tính tình hiền lành thật thà, thậm chí còn hơi mềm lòng, dễ bị tác động mấy đặc điểm này cô đều xác nhận rõ ràng.

Nghĩ lại lúc đó, cô trèo lên xe tải của anh, khi bị phát hiện còn thẳng thừng nhận thân phận, Trình Lãng không hề phủ nhận, lại còn đưa cô xuôi Nam cùng. Đáng tin, cho người khác cảm giác an toàn. Dù ít nói lạnh lùng nhưng thật sự chẳng có tật xấu nào. Một người như Trình Lãng, chẳng lẽ không phải vị hôn phu?

“Dì Trình, dì có nhầm không ạ? Cháu với Trình Lãng...” Phùng Mạn cố gắng giải thích nhưng bị Trình Ngọc Lan ngắt lời.

Bà cụ môi mỏng khô khốc, vì tức giận mà gương mặt đầy nếp nhăn chồng chéo, đuôi mắt kéo xuống, lộ rõ vẻ giận dữ: “Tôi nhầm cái gì? A Lãng có hôn ước hay không, tôi là cô ruột nó còn không rõ? Cô từ đâu ra, tìm cớ cái gì, định lừa tiền hay giở trò gì?”

Bà nói chắc như đinh đóng cột, đến mức khiến Phùng Mạn bắt đầu hoài nghi bản thân chẳng lẽ... Cô cố phớt lờ sự tức giận trong lời lẽ của dì Trình, chỉ nắm lấy trọng tâm Trình Lãng thật sự chưa từng có hôn ước?

“Dì Trình, cháu không có ý đồ gì cả những gì cháu nói đều là thật.” Dù đối diện bà cụ đang tức sôi, Phùng Mạn vẫn điềm tĩnh giải thích: "Nếu không tin, có thể gọi Trình Lãng tới. Cháu từng nhắc tới chuyện hôn ước với anh ấy, anh ấy cũng không phủ nhận.”

Đúng rồi, không phủ nhận... Phùng Mạn bỗng giật mình. Từ lần đầu gặp nhau hơn nửa tháng trước đến giờ, Trình Lãng đúng là chưa từng chính miệng thừa nhận hôn ước. Trong mắt ánh lên một tia bối rối, lòng cô bỗng chùng xuống chẳng lẽ thật sự nhận nhầm người?

Trình Ngọc Lan thấy cô gái trước mặt chắc chắn như vậy, ánh mắt già nua cũng hơi dao động. Bà vốn là con thứ tư trong nhà, trên có hai anh một chị nhưng vì thời đó khổ cực, nhà họ Trình chỉ nuôi được hai người chính là cha của Trình Lãng là Trình Ngọc Phong và bà.

Hai anh em quan hệ bình thường. Hồi nhỏ, Trình Ngọc Phong nghịch ngợm hay bắt nạt em gái, suốt ngày chí chóe. Sau này chiến tranh nổ ra, giặc kéo vào làng, loạn lạc khắp nơi, lúc trốn chạy, Trình Ngọc Lan mới bốn tuổi bị bắt. Giặc bế bổng cô bé lên trời, ép nói ra người lớn trong làng trốn ở đâu, quân Bát Lộ Quân đóng chỗ nào. Cô bé tròn mắt nói dối, chỉ đúng vào nơi bọn lớn bàn nhau mai phục hồi sáng.

Cả làng đang lo không biết dẫn giặc đến bẫy thế nào, không ngờ chính cô bé bốn tuổi lại làm được.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc