Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 45

Trước Sau

break

Tống Quốc Đống vội vàng theo sau, nhìn bóng lưng lạnh lùng của Trình Lãng mà xuýt xoa thầm: Ghê thật đấy, gái đẹp thế mà vẫn chê. Anh Lãng là người hay là hòa thượng vậy chứ!

Đang giúp Đổng Tiểu Quyên trông sạp ngoài khu mỏ, Phùng Mạn bỗng hắt xì một cái, xoa xoa sống mũi thẳng nhỏ của mình, lẩm bẩm: “Không biết có ai đang nhắc tới mình không nữa.”

Cô không hề hay biết vừa nãy thực sự có người đang nhắc đến mình nhưng cũng nhanh chóng gác chuyện ấy sang một bên, bắt đầu bàn bạc với Đổng Tiểu Quyên chuyện chia sạp.

“Bình thường chị bán mấy món linh tinh với nước ngọt, cái gì bán được thì bán, dạo này ế lắm, chỉ mong hè đến nhanh.”

Từ quê lên, tay lại từng bị chấn thương vì làm nông từ nhỏ nên không làm nổi việc nặng, Đổng Tiểu Quyên không xin được việc trong nhà máy, đành dựng sạp nhỏ bán nước và đồ ăn vặt để phụ thêm chi tiêu gia đình. Đợi trời nóng lên, còn định nhập kem cây từ nhà máy thực phẩm Mặc Xuyên về bán, mùa hè bán cũng ổn.

Khách chính của chị là công nhân mỏ và lũ trẻ con quanh đây.

Phùng Mạn gật đầu, cùng chị dọn dẹp lại sạp, chuẩn bị chừa ra một nửa để bán đồ ăn:

“Chị Quyên, tiền thuê mình chia đôi, em bán đồ ăn, biết đâu khách ghé mua bánh lại tiện tay mua nước ngọt của chị luôn.”

Đổng Tiểu Quyên nghe mát cả lòng, ai mà biết có thật thế không nhưng lời thì quá dễ chịu:

“Vậy thì tốt quá, chị đang mong em bán được nhiều bánh đấy.”

Chỗ sạp trong khu này cực kỳ khan hiếm, Phùng Mạn nhìn quanh, chẳng biết giấc mơ mở quán ăn nhỏ của mình bao giờ mới thành hiện thực nhưng cứ từ từ mà làm, rồi cũng sẽ tích đủ vốn thôi.

Mấy người bán sạp xung quanh nghe tin Đổng Tiểu Quyên sẽ chia sạp với cô em họ để bán đồ ăn, mà người này lại là cô gái trẻ xinh xắn, lại càng tò mò ngó nghiêng không ngớt. Tin đồn lúc nào chẳng lan nhanh, chưa đến nửa buổi, sạp nào cũng bắt đầu xì xào, đặc biệt là mấy người bán đồ ăn chín bên khu “đông khách” thì bắt đầu nhỏ to.

“Không hiểu Đổng Tiểu Quyên nghĩ gì, chia nửa sạp cho người nhà bán đồ ăn.”

“Tôi thấy cô kia da trắng thịt mềm thế kia, nhìn không giống người biết nấu nướng.” Chị Lưu bán mì chép miệng.

“Mặc kệ đi, đừng để cô ta qua đây cạnh tranh là được.” Anh Vương bán bún phụ họa.

Mấy chủ sạp khác tuy không nói gì nhưng ánh mắt hoài nghi vẫn đầy ắp.

Phùng Mạn thì chỉ lo việc của mình, chẳng buồn để tâm lời ra tiếng vào. Trái lại, Đổng Tiểu Quyên có chút lo lắng: “Chỉ tiếc là chỗ chị hơi xấu.”

Phùng Mạn cười nhẹ, ánh mắt vẫn đầy tự tin: “Chị Quyên, chưa chắc đâu, biết đâu tụi mình kéo được khách về đây thì sao.”

Đổng Tiểu Quyên nhìn cô gái trước mắt mà thấy như đang nghe chuyện hoang đường. Ai mà chẳng biết công nhân mỏ mê khu bán đồ ăn nóng sốt, riêng hàng mì thôi đã có tận năm sạp, còn có bún, gỏi, đồ kho, đủ cả... Đến chính chị đôi khi lười nấu cơm còn phải qua đó mua.

Nhưng dù sao cũng là người nhà, không thể dội gáo nước lạnh, chị cổ vũ một tiếng: “Có chí khí!”

Hai người vừa nói vừa làm, mất cả buổi sáng mới dọn xong sạp. Sau đó, Phùng Mạn đi chợ mua nguyên liệu chuẩn bị mở hàng vài ngày tới vài cân thịt ba chỉ, bột mì, các loại gia vị cần thiết cho công thức riêng, thêm cả hành lá tươi giòn.

Tay xách mấy chục cân đồ về khu tập thể, Phùng Mạn định tranh thủ làm sẵn gia vị đặc biệt, phần thịt thì xay nhuyễn sẵn, nhào bột rồi ủ... Từ nhỏ theo bà ngoại làm bếp, nên cô quen việc lắm, tay khỏe, đi băng băng lên tầng hai. Nhưng vừa thấy cửa nhà chị Quyên mở toang, cô sững lại.

Giờ này chị Quyên đang trông sạp, anh Hoa đi làm mỏ, Tiểu Sơn ở trường, ai mà mở cửa?

Phùng Mạn đặt đồ xuống đất, ghé người nhìn vào thì thấy một bà cụ tóc bạc đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Ti vi vẫn đang bật, bà chăm chú dán mắt vào màn hình, mãi tới khi liếc thấy bóng người ở cửa, mới nghiêng người nhìn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc