Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 32

Trước Sau

break

Mọi người tám chuyện rôm rả, càng khiến Đổng Tiểu Quyên thêm tò mò. Cô ấy đang định nhờ chị gái bên cạnh trông giúp sạp hàng để đi tìm người thì đã thấy bóng dáng chồng mình xuất hiện.

Phạm Chấn Hoa sải bước đi tới, lướt qua một lượt liền trông thấy một cô gái xinh xắn nổi bật. Môi đỏ, răng trắng, da dẻ mịn màng, vừa nhìn mắt đã sáng lên!

Phạm Chấn Hoa dắt người đến trước mặt vợ: “Tiểu Quyên, đây là Phùng Mạn.”

Rồi quay sang giới thiệu với Phùng Mạn: “Đây là vợ anh, Đổng Tiểu Quyên, em gọi là chị Quyên là được. Tiểu Quyên, đây là người của Trình Lãng... vừa cùng cậu ấy từ quê xuống.”

Trình độ văn hóa không cao, Phạm Chấn Hoa tắc tịt chẳng biết phải giới thiệu thế nào bạn gái? vợ sắp cưới? người yêu? Anh ta cũng chưa rõ hai người kia rốt cuộc là quan hệ gì, chỉ biết chắc là không đơn giản!

Phùng Mạn bình thản: “Tụi em là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã được hai nhà định hôn ước.”

Vừa dứt lời, Phạm Chấn Hoa và Đổng Tiểu Quyên đồng loạt hít một hơi lạnh Trình Lãng có hôn ước từ bé á? Chẳng ai biết gì luôn! Giấu kỹ quá đấy!

Nhất là khi nhìn kỹ lại Phùng Mạn khuôn mặt trái xoan vừa trắng vừa thanh tú, có khi còn nhỏ hơn cả bàn tay mình, xinh đẹp đến mức phụ nữ nhìn cũng phải xiêu lòng. Đổng Tiểu Quyên âm thầm kinh ngạc, thảo nào Trình Lãng đối với phụ nữ xung quanh đều chẳng có chút hứng thú, ai chủ động là né, ai dính vào là tránh thì ra ở quê có sẵn một cô vợ xinh thế này!

Khách đến từ xa, lại là từ tận thôn Cửu Sơn cách mấy ngàn cây số, Đổng Tiểu Quyên vội nhờ vợ công nhân trông giúp sạp hàng, cùng chồng dẫn Phùng Mạn về nhà nghỉ ngơi. Khu vực mỏ có khu tập thể cho công nhân và ký túc xá cho người độc thân nhưng điều kiện bình thường, người đông nhà ít, làm mấy năm chưa chắc đã được phân phòng.

Phạm Chấn Hoa lúc đầu ở ký túc xá độc thân kiểu một phòng mười cái giường. Sau này đón vợ con lên, cả nhà ba người thuê một căn hộ trong khu chung cư kiểu cũ cách mỏ chừng mười phút đi bộ.

Căn ba phòng một phòng khách, thuê mười đồng một tháng, nằm trong tòa năm tầng với tổng cộng hai mươi lăm hộ dân đa phần là công nhân mỏ có gia đình thuê chung, ai cũng quen mặt, không khí rất náo nhiệt.

Hai vợ chồng dẫn theo một cô gái trẻ trung xinh đẹp về, hàng xóm đương nhiên tò mò nhưng chỉ nhận được câu “người thân trong nhà” rồi thấy ba người đi thẳng vào cánh cửa giữa tầng hai.

“Tiểu Phùng, em mới tới, cứ yên tâm ở đây, coi chỗ này như nhà mình.” Đổng Tiểu Quyên vốn đã thân thiết với em chồng, nay hiếm khi thấy em có mối nghiêm túc nên càng niềm nở với Phùng Mạn: "Ở ngay phòng kia đi, trước giờ vẫn để dành cho Trình Lãng.”

Hôn ước từ nhỏ thì cũng xem như vợ chưa cưới rồi, ở phòng của Trình Lãng là đúng bài!

Phùng Mạn: QAQ

Đồ đạc của Phùng Mạn khá đơn giản, gói gọn trong một chiếc túi vải chỉ có bốn bộ quần áo, hai cái quần, còn lại là ít gia vị mua dọc đường. Cô xách theo đi theo Đổng Tiểu Quyên mở cửa phòng Trình Lãng.

Phạm Chấn Hoa thì chạy ra nhà ăn khu mỏ lấy cơm, lấy luôn ba suất, vèo một cái đã không thấy bóng. Đổng Tiểu Quyên ở lại, thấy Phùng Mạn mang ít đồ, không khỏi tò mò sao đi đường xa mà chuẩn bị sơ sài vậy. Phùng Mạn không tiện kể chuyện bỏ trốn, bám xe tải, chỉ nói qua loa: “Thật ra ban đầu em không định đi, cũng là chuyện bất ngờ thôi.”

Đổng Tiểu Quyên lập tức đồng cảm: “Vậy thì càng đúng! Em không biết đâu, chỗ này biết bao cô nhắm vào A Lãng, em là vợ người ta thì phải ở đây trông chứ!”

Phùng Mạn khẽ nhếch môi nghĩ lại dọc đường Trình Lãng đúng là đáng tin, vẻ ngoài lạnh lùng mà tính cách lại hiền lành, dịu dàng, thậm chí có phần đơn thuần, kiểu đối lập mà càng khiến người khác tin tưởng.

Đổng Tiểu Quyên nhiệt tình đặt túi của cô vào căn phòng bỏ trống: “A Lãng bình thường ở ký túc xá khu mỏ, thỉnh thoảng về đây ăn cơm mới ghé. Nhà chị thuê ba phòng, vừa hay để trống một phòng cho cậu ấy. Chờ chị thay ga trải giường mới luôn.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc