Cái thằng em lạnh như băng đó, vậy mà lại dẫn một cô gái đi hơn hai nghìn cây số! Trời ơi, đúng là mặt trời mọc đằng tây. Còn chuyện sắp xếp chỗ ở... chắc chắn là đưa về khu mỏ rồi!
Phùng Mạn ngồi sau xe đạp khung 28 của Phạm Chấn Hoa, từ cửa cao tốc Mặc Xuyên hướng về khu mỏ. Hai bên đường là những con phố vừa quen vừa lạ, bóng cây lướt nhanh qua bên cạnh, nhà gạch mọc san sát khung cảnh hòa quyện giữa ký ức và thực tại, tái hiện một quê hương đã lùi xa hàng chục năm.
Dù biết đây là tiểu thuyết hư cấu nhưng nó vừa khớp với thực tế, vừa sai lệch. Phùng Mạn cố gắng nhìn ra vài bóng dáng quen thuộc từ đời thực, trong lòng khẽ dâng lên một cảm giác vui mừng.
Tới khu mỏ nổi tiếng của Mặc Xuyên, dưới chân núi là nhà máy, thiết bị vận hành ầm ầm, núi đá cao ngất trải dài như dãy chắn ngang bầu trời. Cổng sắt hình vòng cung bao quanh, công nhân đội mũ bảo hộ đỏ ra vào vội vã, lẫn vào tiếng rao hàng náo nhiệt.
Ở hiện thực, cô biết Mặc Xuyên cũng có khu mỏ nhưng chưa từng đến. Sau này ngành khai thác thoái trào, nhường chỗ cho internet lên ngôi, truyền thống dần lụi tàn. Còn bây giờ, rõ ràng khu mỏ này đang ở thời kỳ hoàng kim sôi động, tràn đầy sức sống.
Phùng Mạn tò mò nhìn quanh, cũng nhanh chóng bị ánh mắt soi mói xung quanh bắn tới. Ai nấy đều biết Phạm Chấn Hoa đã có vợ con nhưng thấy anh dắt theo cô gái trẻ đẹp thế này, ai cũng rướn cổ hóng chuyện.
Công nhân qua lại nhìn chăm chú, có người lén bàn tán: “Anh Hoa, ai thế? Người thân hả?” Hai vợ chồng bán thuốc lá gần đó nhìn cô, thầm nghĩ: Nhà Phạm Chấn Hoa mà có người thân đẹp cỡ này?
Mấy anh công nhân đang chuẩn bị lên núi cũng khựng lại, ánh mắt dính chặt vào Phùng Mạn. “Anh Hoa, về rồi à, người nhà hả?” Trong số họ, đám trai trẻ chưa vợ chỉnh lại quần áo ngay lập tức, đặc biệt là Hứa Xuân Sinh đồ đệ của Trình Lãng đỏ bừng mặt.
Thằng nhóc mười bảy tuổi nhìn thấy cô gái lạ mặt xinh như mộng là đỏ mặt tía tai. Chiếc áo phông nhăn nhúm vội kéo phẳng, ngón tay cào nhẹ mấy vết bụi, bối rối không biết giấu tay vào đâu.
“Ừ, người thân.” Phạm Chấn Hoa nghĩ bụng, Trình Lãng với cô này còn chưa cưới, lại chẳng nói gì rõ ràng, thôi thì cứ úp mở cho lành.
“Khu mỏ nhiều đàn ông, lấy vợ khó lắm. Gặp con gái là mắt sáng như đèn pin, nhất là gặp người đẹp thì càng không bước nổi nữa. Em đừng để bụng.” Phạm Chấn Hoa giải thích, dù cũng biết chuyện này khó tránh cô này xinh đến mức như diễn viên trên TV ấy.
Phùng Mạn lắc đầu, mỉm cười: “Không sao đâu, mọi người cũng dễ thương mà.”
Ánh mắt xung quanh đa phần là ngạc nhiên, ngưỡng mộ và ngại ngùng không hề dung tục.
Có người là có chuyện. Tin Phạm Chấn Hoa dẫn theo một cô gái xinh cực phẩm về khu mỏ chẳng mấy chốc đã lan đến sạp bán nước ngọt phía trước, khiến Đổng Tiểu Quyên vợ anh sững người: “Người thân? Lại còn đẹp lắm? ...” Cô ấy chưa từng nghe nói nhà mình có họ hàng nào đẹp như vậy.
Phạm Chấn Hoa không thừa hưởng được nét đẹp từ mẹ, mặt hơi thô, mắt nhỏ, mũi tẹt, may nhờ gen nhà họ Trình khí chất đĩnh đạc, góc mặt và đường xương hàm còn vớt vát được chút khí chất, mẹ anh ta Trình Ngọc Lan vốn cũng có nét anh khí, mới cứu vớt nổi dung mạo con trai.
Đổng Tiểu Quyên vẫn luôn cho rằng chồng mình lúc nghiêm mặt nhìn nghiêng thì còn coi được, chứ nhìn thẳng... thì thôi.
“Không sai đâu, tôi vừa đi toilet về, nhìn rõ mồn một, chính chồng chị đưa cô kia tới, trời ơi, đẹp hết biết! Mặt nhỏ bằng bàn tay, mắt to long lanh, da trắng nõn nà.” Bà chị bán trứng trà với khoai nướng gần đó nói thao thao bất tuyệt.
“Tôi cũng thấy rồi, mấy thằng chưa có vợ như Lưu Nhị nhìn muốn lòi mắt! Mỏ mình làm gì từng có cô nào xinh vậy đâu! Tôi thấy chắc chắn là có người sắp ra tay tán tỉnh rồi...”