Bỗng, cô dẫm lên đôi giày cao gót nhỏ, lộc cộc đi theo phía sau Từ Phóng, “Cáo già gian xảo!”
Từ Phóng “ừ ừ” đồng ý, thúc giục cô ăn nhanh lên, rồi lái xe đưa cô đến công ty.
Trên đường, Chu Mang mở điện thoại lên xem email, tài liệu cô gửi cho Trần Hải Phi vẫn chưa được trả lời, xem như cũng nằm trong dự đoán.
Đến dưới lầu của công ty, Chu Mang hít sâu một hơi xuống xe, Từ Phóng gọi cô lại.
“Chờ đã.”
“Làm sao vậy?” Chu Mang xoay người hỏi.
Từ Phóng nghiêng người qua, môi mỏng hơi lạnh chạm nhẹ môi cô: “Cổ vũ em cố lên.”
Bên tai tựa như oanh tạc một chùm pháo hoa rực rỡ, Chu Mang cảm thấy não ong ong chấn động, máu lưu chuyển nhanh hơn, lỗ tai đỏ bừng như bị thiêu cháy.
Cô cố gắng bình tĩnh, ừm một tiếng, hôn trả lại, chỉ là lực đạo so với Từ Phóng mạnh hơn nhiều, răng hơi hơi dùng sức cắn lên cánh môi của anh.
Nói nhanh một câu: “Có qua có lại!” Chân như được gắn động cơ chạy nhanh mất tiêu..
Cô đỡ lấy trái tim nhỏ đang bùm bùm loạn xạ, đáy lòng kêu to xong đời, cô thật sự không thể chịu nổi cảm giác này.
Sao lại có thể hư như vậy chứ!
Chu Mang nhìn thấy Trần Hải Phi trong văn phòng thì bị dọa cho nhảy dựng, hốc mắt đen sâu thẳm, râu ria xồm xoàm, thoạt nhìn như đã mấy ngày không ăn không ngủ.
“Trần tổng, kế hoạch của tôi anh xem chưa?” Chu Mang có chút không đành lòng.
Trần Hải phi trầm ngâm nói: “Nhìn thử xem, tôi đã tóm tắt và chỉnh sửa kế hoạch của cô, gửi nó cho A P.”
Chu Mang có chút ngoài ý muốn: “A?”
Anh ta giải thích, “A P là trung tâm của nhóm người muốn chấm dứt hợp đồng, nhưng là hiện tại cậu ta đang ở thành phố B tham gia một tiết mục, không thể đến công ty đàm phán, nên chỉ có thể như vậy.”
“Như vậy à.....” Chu Mang khẽ thở dài, xem ra không còn cách khác, phải nên nghiêm túc lên kế hoạch để tống tiền Từ Phóng.
Cô xoay người muốn đi, Trần Hải phía sau kêu cô lại: “Chu Mang, cho nên cô có thấy phiền nếu đến thành phố B làm chút việc không?”
Cô kinh ngạc nhìn Trần Hải Phi, “Đi công tác?”
Trần Hải Phi xoa xoa giữa mày, cười đáp: “Đúng vậy, thảo luận với A P công việc cụ thể của bản hợp đồng mới, kế hoạch này là cô đưa ra, cô không đi thì sao mà được?”
Chu Mang sững sờ, một lúc lâu sau vui vẻ nói: “Xong rồi sao?”
“Xong rồi!”
Vấn đề cấp bách đã được giải quyết, nhưng là chi tiết hợp đồng Chu Mang vẫn phải trao đổi với Trần Hải Phi rất lâu, đến khi hai người nhận thức thì đã trễ rồi.