Chu Mang nuốt nước miếng, thò đầu qua, mắt trừng lớn nghiêm túc nhìn anh hỏi: “Nếu là anh, anh có cắn câu không?”
Từ Phóng bình tĩnh nói: “Sẽ không.”
"Tại sao?”
“Anh thích tự mình cầm cần, thả mồi, chờ cá cắn câu.”
"Vậy nếu có người muốn câu anh thì sao?” Chu Mang lại hỏi.
Từ Phóng mím môi, một lúc lâu mới nhả ra bốn chữ.
"Đi đường khác đi.”
Chu Mang mỉm cười không nói, im lặng leo xuống khỏi người anh, về phòng ngủ ôm gối đầu và mền ném lên sô pha sau đó vỗ vỗ tay, Từ Phóng khó hiểu nhìn cô, cô cho anh một cái nhìn đắc ý.
Lạnh lùng nói: "Nè, lối ra của anh”
Chu Mang: "Em muốn câu anh."
Từ Phóng: "Chuyện này không có khả năng."
Chu Mang suy nghĩ đi suy nghĩ lại kiến nghị của Từ Phóng, cảm thấy chưa chắc là không thể. Tóm lại buông một tay, còn lại cho cô chỉ là một ngõ cụt hoặc một cái chết khác.
Múa bút thành văn làm ra một bản kế hoạch gửi cho Trần Hải Phi, khép máy tính lại nhắm mắt ngủ.
Trước khi ngủ, cô mơ mơ màng màng nghĩ, không bằng dứt khoát tống tiền Từ Phóng, nửa đời sau thanh thản ổn định làm một bà cô giàu có, bao nuôi hai nam sinh thanh thuần đáng yêu, còn hơn treo cổ tự tử trên người cây cổ thụ cong queo là anh.
Khi Từ Phóng lẻn vào phòng và nằm lên giường, nương theo ánh đèn mỏng manh nhìn thấy khóe môi đang mỉm cười của cô.
Mơ đẹp sao?
Anh lẳng lặng quan sát cô, cảm thấy nhìn không đủ.
Hồi lâu, bàn tay to khẽ vuốt ve sườn mặt của người đang ngủ say trước mắt, tiếng nói nhẹ đến mức tưởng chừng chỉ một cơn gió cũng có thể thổi tan nó, không biết là đang hỏi chính mình hay là hỏi Chu Mang.
“Anh là cá sao......”
Nếu Chu Mang là người câu cá, anh nguyện ý cắn câu.
Thành phố A trước và sau Tết Nguyên Đán luôn mưa tầm tã, ánh nắng che giấu bản thân, nửa tháng vẫn không thấy người đâu.
Chu Mang phải đón tàu điện ngầm, ngày nào đi làm cũng phải chấm công, tối hôm qua lăn lộn cùng Từ Phóng tới nửa đêm, lại phải chạy dealine, không ngoài ý muốn đã thức dậy trễ.
Từ Phóng đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, nhìn thấy Chu Mang bước chân hấp tấp, chạy qua chạy lại giữa phòng tắm phòng ngủ, thậm chí một chân còn không mang dép: “Sao anh không kêu em!”
Chu Mang cáu kỉnh, chửi Từ Phóng một câu..
“Hôm nay chính là chuyện liên quan đến sự tồn vong của em, có phải anh cố ý không!” Cô cài xong cúc áo cuối cùng, sau đó cầm lấy bánh mì nướng trong tay anh, hung hăng cắn một cái.
Từ Phóng đưa sữa cho cô, nhẹ nhàng nói: “Quan trọng sao? Không phải em tính tống tiền anh sao.”
“Trai trẻ, hai người.” Anh lại chậm rãi bổ sung thêm.
Chu Mang sửng sốt, chậm rãi phản ứng lại chắc là tối qua ngủ nói mớ, nhưng Từ Phóng làm sao mà biết được?