Đèn đường mờ ảo, đôi tình nhân không biết mệt mỏi vừa kết thúc trận chiến.
Chu Mang cảm thấy thật may mắn khi lúc trước cô không có vứt quần áo Từ Phóng để lại, nếu không có lẽ đêm nay cô phải ôm một người đàn ông khoả thân mà ngủ.
Nhưng ngẫm lại hình như cũng không tệ.
Khi Từ Phóng lau tóc ướt bước ra, đôi chân trắng nõn của Chu Mang đang xếp bằng ngồi ở trên ghế sô pha nhắm mắt dưỡng thần, nghiễm nhiên đã tiến vào trạng thái của một nhà hiền triết, làn da cô trắng sáng, dưới ánh đèn phủ lên một màu vàng ấm, những dấu vết anh làm ra trên da thịt lỏa lồ đã nhạt bớt đi, biến thành màu hồng phấn chứng minh hai người vừa mới điên cuồng.
“Suy nghĩ cái gì?” Từ Phóng ngồi xuống ôm cô ngồi lên đùi.
"Công việc có vấn đề không giải quyết được sao?” Hai tay Từ Phóng ôm vòng qua eo cô rồi đan lại với nhau, ngẩng đầu nhìn cô.
Chu Mang lắc đầu, nhưng rất nhanh sau đó lại gật đầu.
"Nói với anh thử xem." Anh nói.
Chu Mang giản lược ngọn nguồn câu chuyện cho Từ Phóng nghe, cũng trình bày cái nhìn của bản thân đối với chuyện này, ước chừng là không ôm hy vọng quá nhiều với công việc này, càng nói càng hối hận, nét mặt hiện rõ vẻ tiếc hận vì lỡ mất cơ hội tốt, mặt mày nhăn nhó, cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng.
Anh luôn là một khán giả chuyên tâm lắng nghe, thấy cô nói xong rồi mới không nhanh không chậm từ từ phân tích.
"Triển vọng phát triển của phương tiện truyền thông Internet đúng là rất tốt, nhưng nhiệt độ của người nổi tiếng trên internet là cực kỳ ngắn ngủi, những người muốn chấm dứt hợp đồng ở công ty của em hiện tại là do công ty nhỏ và họ chỉ có một số ít người hâm mộ, dù có đi ăn máng khác nhưng không chắc điều kiện sẽ tốt như hiện tại.”
"Quay lại bản thân bọn họ, việc xây dựng hình tượng trên mạng làm cho bọn họ sinh ra cảm giác ưu việt, nói thì như rồng leo, làm thì như mèo mửa, đua đòi, nhưng anh cảm thấy, nếu như đi hết thì không tốt lắm.”
Chu Mang sinh ra cảm giác vô lực bất mãn khi nói với anh cả buổi vẫn không được gì, gương mặt nhỏ tỏ thái độ gỡ tay anh ra muốn xuống khỏi đùi anh.
“Anh chưa nói hết.” Từ Phóng dịu dàng ôm cô lại, trong mắt chứa đầy ý cười.
“Vậy anh nói mau lên.” Chu Mang nhéo eo anh, hoàn toàn không phát hiện bản thân đang làm nũng.
“Phóng đại ưu thế của mình, cho đối phương đủ sự tôn trọng, thay vì cho bọn họ lựa chọn một cách thụ động không bằng các em chủ động giao quyền lựa chọn cho bọn họ.”
"Thả dây dài câu cá lớn.” Từ Phóng nhắc nhở cô.
Chu Mang nhìn anh xác nhận: "Thả dây dài câu cá lớn?”
Từ Phóng gật đầu.
Chu Mang nhíu mày vẻ mặt rối rắm.
“Sao?”
“Em đang tự hỏi làm sao để câu cá, đặc biệt là thả dây dài làm sao, câu cá lớn như thế nào.”
“Nếu không nắm chắc trăm phần trăm, thì nên chuẩn bị tốt mười phần kiên nhẫn, cá lớn sớm hay muộn cũng sẽ cắn câu”