Sự khiển trách bản thân trước đó không lâu đã bị cô ném ra sau đầu, nhanh chóng đón ý hùa theo anh, đắm chìm trong nụ hôn nồng nhiệt, đôi chân dài không biết từ khi nào đã quấn lấy eo hẹp của anh, toàn thân đu lên người anh, hôn từ phòng khách đến trên giường ngủ, hai người rõ ràng chưa nói với nhau câu nào, nhưng lại rất ăn ý hiểu rõ đối phương.
Đầu lưỡi bị hôn đến tê rần, Từ Phóng mới buông cô ra.
"Đúng là không nói dối, gặp mặt liền phát dâm.” Hơi thở anh hổn loạn nhẹ nhàng đưa ra kết luận.
Chu Mang bị hôn đến mắt hạnh tràn đầy sắc xuân, trên lông mi cong vút vươn chút bọt nước, sắc mặt ửng đỏ xoay người đảo khách thành chủ, đè Từ Phóng đè dưới thân, cách hai lớp vải ma sát vật thể đã cương cứng.
"Em cũng nhớ nó, muốn sờ.....”
Tay nhỏ cởi áo sơ mi anh ra, ngoài miệng không quên thêm chút lửa, không an phận liếʍ yết hầu của anh.
Mông bị bóp một cái thật mạnh, qυầи ɭóŧ ren bị bàn tay to túm lấy, chen vào khe thịt, Chu Mang thỏa mãn rên lên một tiếng. Cô không phải cao thủ nói lời tán tỉnh, nhưng dưới kinh nhiều năm học hỏi cô cũng tìm đúng điểm mẫn cảm Từ Phóng, hôn chậm rãi dần xuống phía dưới, ngậm lấy đầu vυ" của anh, dùng đầu lưỡi giảo hoạt khiêu khích.
Giống như đang so tài, tư thế như vậy khiến cả hai người đều không thoải mái, Từ Phóng vẫn không rên một tiếng, ngón tay bỗng mở khe thịt ướt đẫm ra, tìm được miệng huyệt mềm mại chật hẹp không hề có dấu hiệu bị một dươиɠ ѵậŧ to lớn đi vào, đầu ngón tay dạo quanh một vòng, tìm được viên thịt nhỏ.
Lối đi vào lập tức chảy ra mật dịch nhớp nháp, miệng nhỏ của Chu Mang dừng lại, gục ở trên người anh đầu hàng.
“Anh, tiến vào đi.....” Cô nhắm mắt cọ vào cằm anh.
“Hiện tại biết gọi là anh rồi sao, hả?” Từ Phóng ngồi dậy, bàn tay to lớn nâng cằm làm cô nhìn về phía bản thân mình.
Đôi mắt đen nhánh sớm đã bị lu mờ bởi tìиɧ ɖu͙©, nửa thân dưới như có như không bị ngón tay tra tấn thọc vào rút ra, ý thức mê ly gật đầu, “Ưm ưm......”
Lại cắm vào một ngón tay, ŧıểυ huyệt dần dần bị lấp đầy sung sướиɠ cảm giác như Chu Mang sắp hỏng mất rồi, cái miệng nhỏ há mồm, vươn đầu lưỡi liếʍ hắn tay.
“Biết anh là anh trai em rồi hả, hồi ở thành phố A sao không nói như vậy?” Anh chịu đựng hạ thân sắp nổ tung, từ từ tra tấn cô, không cho cô thỏa mãn.
Giống như muốn đem những bất mãn dưới đáy lòng mình tích tụ mấy ngày nay dùng phương thức này phát tiết ra.
Bình dấm chua đổ mùi vị rất khó chịu, há một câu “Em nhớ anh” là có thể cho qua dễ dàng, anh không cho rằng bản thân rộng lượng như vậy.
Chu Mang bị gợi lên du͙© vọиɠ nhưng không được thoả mãn, đong đưa eo nhỏ cố gắng nhả ra nuốt vào ngón tay anh, vòng tay ôm cổ Từ Phóng, cầu xin bên tai anh.
“Em sai rồi......”
“Em thật sự rất nhớ anh......”
“Thật sự......”
Trong chớp nhoáng, tia lý trí cuối cùng cũng đứt, Từ Phóng nhận mệnh buông bỏ chống cự, thả ra dươиɠ ѵậŧ đã sớm cương cứng, mở miệng huyệt đã bị mình làm cho ướt át ra, đè eo Chu Mang xuống, ngậm lấy toàn bộ.
Hai người đồng thời phát ra một tiếng thở nặng nề.
ŧıểυ huyệt chặt chẽ bao lấy anh, theo tiết tấu của nhịp thở mà co rút, nuốt lấy dươиɠ ѵậŧ từng chút từng chút, sinh ra từng đợt kɧoáı ©ảʍ, ngay cả Từ Phóng cũng không nhịn được mà khẽ rên lên.
Eo cô bắt đầu chuyển động gấp rút, du͙© vọиɠ một khi được mở ra, thì không có cách thu trở lại, nó kêu gào với những con người mất lý trí, xoáy con người ta vào biển tình, dù cho có giãy giụa thế nào cũng vô dụng.
Tiếng rêи ɾỉ rời rạc trộn lẫn với tiếng dính nhớp giao hợp vang lên khắp phòng.
Hai người thân mật bên nhau, tính toán thông qua phương thức này, nhìn trộm tấm lòng đối phương.