Hai người không hẹn mà cùng “Phụt” cười ra tiếng, mùi thuốc súng cũng tan đi.
Chu Mang có thể hiểu tại sao Trần Hải Phi nổi giận như thế, tình hình kinh doanh trước mắt của công ty thật sự không tốt, ở trong ngành bọn họ chỉ là một công ty nhỏ, nghiệp vụ thiếu, tài nguyên cũng thiếu thốn, xu hướng là có lượng người hâm mộ đông đảo và nhiệt tình, những người nổi tiếng trên mạng xã hội là mô hình lợi nhuận tốt nhất hiện nay.
Lòng bất mãn tất nhiên là có, nhưng không có lòng tham chỉ muốn tranh thủ lợi ích cho bản thân thì cũng không tính phải sai.
Trần Hải Phi vẽ cho Chu Mang một cái bánh, nếu có thể đưa ra một giải pháp hoàn hảo, sẽ được thăng chức tăng lương.
Chu Mang cũng không muốn quá vất vả chỉ là cái bánh anh ta cho cô rất ngon rất thơm, cô ôm bánh về nhà gặm hai ba ngày, cũng không gặm được vào sâu cái bánh..
Mắt thấy thời gian càng lúc càng gần, Chu Mang nhìn trên màn hình máy tính chỉ có vài dòng chữ cô đơn tĩnh mịch, phảng phất bản thân biến thành cái bánh, nằm sõng soài trên sô pha.
Nhìn lên trần nhà hét to. "Hủy hết đi."
Sau đó vui vẻ tiếp nhận thực tế rằng cô chỉ là một phế vật xinh đẹp như đóa hoa trong cuộc sống này.
Lấy điện thoại bắt đầu tra xét trang web tuyển dụng, tìm kiếm công việc khác.
Lướt lướt một hồi, hồn không biết bay tới phương nào, không tự chủ click mở Wechat của Từ Phóng, ma xui quỷ khiến mà gọi cho anh.
“A lô” Giọng anh lạnh nhạt, không có quá nhiều cảm xúc.
“Anh đang làm gì đó?” Chu Mang hỏi.
“Lái xe.”
"Ồ......” Chu Mang nghĩ nghĩ, không có sau đó…
......
“Không có gì thì cúp máy.” Từ Phóng lạnh lùng nói, tâm trạng hình như không được tốt lắm.
Chu Mang lập tức đáp “Có, có.”
“Vậy em nói đi.”
“Anh, em nhớ anh” Cô nói rất nhanh, trả lời xong liền ngẩn người, tim đập như sấm. Không phải những lời tán tỉnh, cũng không phải những lời lừa gạt giấu diếm, lần đầu tiên nghe theo tiếng lòng của mình, nói với anh, cô nhớ anh.
Cũng không biết sợ hãi điều gì, Chu Mang bỗng cúp điện thoại, quỳ gối trên sô pha ôm điện thoại gõ gõ đầu mình.
Anh hai đã nói là lạt mềm buộc chặt, còn cô thì làm gì? Không thể nghi ngờ là một con mồi sau khi tắm gội sạch sẽ, gõ gõ cửa nhà người ta, kêu, xin chào, mời anh đến ăn cơm?
Chu Mang ơi Chu Mang à, mày nên rụt rè xíu đi......
Cô quên mất một điều, hiện tại cơm hộp không chỉ hỗ trợ giao hàng tận nhà, mà còn giao đến tận nơi, tận chỗ.
Lúc mở cửa nhìn thấy Từ Phóng, Chu Mang tự hỏi trong giây lát, Từ Phóng tới đưa cơm hay là tới ăn cơm.
Một giây sau môi bị lấp kín, cô đưa ra kết luận.
Ồ, ăn cơm.