Trần Hải Phi cảm thấy có lỗi sâu sắc, nói muốn đưa Chu Mang về nhà, bị cô vội vàng từ chối: “Trần tổng à, với trạng thái này của anh thì vẫn nên tìm người lái xe hộ sẽ an toàn hơn, tự tôi lái xe về được rồi”.
Cầm lấy điện thoại mới phát hiện có ba cuộc gọi nhỡ, đều là Từ Phóng gọi tới.
Tháng hai trời vẫn còn lạnh, ra khỏi cửa lớn của công ty, gió lạnh thổi qua làm Chu Mang phát run, vội tròng áo khoác vào, gọi điện cho Từ Phóng.
Anh bắt máy rất nhanh.
Chu Mang: “Anh gọi là có chuyện gì sao? Em không nghe thấy.”
"Vốn dĩ là muốn hỏi em chuyện công việc giải quyết thế nào rồi, bất quá nhìn dáng vẻ xuân phong đắc ý của em, chắc là thành công rồi.”
“Cái gì mà xuân phong đắc ý!” Chu Mang cãi lại, giây tiếp theo lại nghi hoặc hỏi: “Sao anh biết?”
“Anh ở đối diện em” Anh chậm rãi nói.
Bên kia đường, người đàn ông một thân tây trang màu đen đứng im ở đó, dáng người đĩnh bạt, trong một giây tầm mắt chạm nhau ngay lập tức buông điện thoại xuống, cất bước đi tới.
Ngựa xe như nước, các minh tinh ngôi sao trên áp phích đều trở thành làm nền cho anh. Chu Mang không biết cố gắng, thèm nhỏ dãi nhan sắc của Từ Phóng, một ý nghĩ tham lam xuất hiện trong đầu và không ngừng bành trướng, cuối cùng nhảy ra tới tim, chạm đến cổ họng.
Cô rất muốn nói với Từ Phóng, 'Em yêu anh'.
Sau bữa tối, Chu Mang theo Từ Phóng đi về nhà của anh.
Chu Mang nghĩ rằng ăn ý giữa cô và Từ Phóng được thể hiện trong việc làʍ t̠ìиɦ, chỉ cần nhìn nhau một chút cũng có thể gợi lên ham muốn du͙© vọиɠ.
Phòng tắm tràn ngập sương khói, ngâm mình trong nước nóng từng lỗ chân lông đều giãn nở ra, giải tỏa mệt mỏi cả ngày, Chu Mang nhắm mắt thoải mái hưởng thụ cảm giác sung sướиɠ này. Khi Từ Phóng bước vào, anh tình cờ nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp, khuôn mặt trắng nõn và dịu dàng như làn sương khói sớm mai, bờ vai đẹp như ngọc lộ ra hơn phân nửa, chỉ còn lại vẻ đẹp ẩn dưới lớp bọt khiến người ta mơ màng.
Chu Mang vẫn nhắm hai mắt hưởng thụ, cất tiếng mời anh: “Cùng nhau tắm đi.”
Anh “ừm” nhẹ một tiếng.
Bồn tắm rất lớn, nước sẽ chỉ hơi dâng lên một tí thôi nếu có thêm người đi vào, Chu Mang đoán, Từ Phóng sẽ đem cô ôm vào trong lòng anh, ôm hôn cô từng chút một, sau đó cô bị ăn sạch.
Từ Phóng thực sự cũng đã làm như vậy, nhưng đột nhiên có thứ gì đó nhét dưới cơ thể cô khiến cô dần dần đắm chìm vào cơn thích thú.
Chu mang đột nhiên mở mắt ra, chống hai tay vào thành bồn tắm muốn đứng dậy, tức giận quát lớn: “Anh đang làm gì vậy!”
Nhưng giây tiếp theo, cơ thể cô liền run rẩy kịch liệt.
Một vật thể lạ đâm sâu vào đầu ŧıểυ huyệt, tần suất hoạt động cao đánh trúng vào linh hồn cô, lúc đó Chu Mang có ảo giác rằng linh hồn của cô đã rời khỏi cơ thể, trong cơ thể giờ đây chỉ còn sự ham muốn của du͙© vọиɠ, cô như biến thành một con rối đang bị người ta điều khiển, cô lại rơi trở lại vòng tay của anh với một tiếng kêu rêи ɾỉ.
Hai tay cô bị Từ Phóng nhanh chóng bắt chéo sau eo, ŧıểυ huyệt mẫn cảm cũng bị anh tùy ý xoa bóp, những cơn kɧoáı ©ảʍ liên tiếp ập đến, mỗi một cái hôn nhẹ lên gáy chỉ làm tăng thêm cảm giác kɧoáı ©ảʍ, ý chí không có cơ hội phản kháng trong nháy mắt liền sụp đổ, những giọt nước mắt sung sướиɠ của du͙© vọиɠ tràn ra khỏi khóe mắt.
“Từ Phóng…em không muốn nữa” Sự sung sướиɠ quá lớn khiến cô bắt đầu hoảng sợ, cầu xin anh.
“Em nói dối, kêu lớn như vậy còn nói không cần.” Từ Phóng cắn vành tai cô, âm thanh khàn khàn nói.