Anh đã ngắt lời cô, thong thả nói ra một con số.
Ninh Chân liền nuốt ngược những lời định nói vào trong, phải một hồi lâu sau, cô mới gật gật đầu, nước mắt rơi lã chã: “Anh Hiển Văn, được rồi, em hứa với anh.”
Bản hợp đồng cứ thế được thiết lập.
“Tớ cứ ngỡ anh ấy là người không gì là không thể.” Mạnh Gia Nhiên xoa xoa mặt, “Hôm nay nhìn anh ấy nằm trên giường bệnh, trong lòng tớ thấy khó chịu vô cùng. Chân Chân, cậu nói xem có phải tớ quá ích kỷ, quá tùy hứng rồi không? Anh cứ bắt tớ vào công ty báo danh mà tớ không chịu nghe lời, bao nhiêu gánh nặng đều đè nặng lên vai anh ấy, anh ấy chắc chắn đã mệt mỏi lắm rồi, tớ chưa từng thấy anh ấy suy sụp như thế này bao giờ…”
Ninh Chân thấy đầu đau như búa bổ.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nhắc nhở bản thân, đừng có lườm nguýt, cũng đừng có hừ lạnh.
Mạnh Hiển Văn mệt mỏi sao? Anh ta mệt cái nịt ấy! Ba tháng qua anh ta đã hành hạ cô ra nông nỗi nào, không một ai biết được!
Đừng tưởng cô không biết cái tên đáng ghét này đang tính toán mưu mô gì, anh ta lợi dụng cô để xây dựng hình tượng cho bản thân, thu hoạch về biết bao lời khen ngợi nào là thâm tình, người đàn ông đích thực, sống có tình nghĩa, quan trọng nhất là âm thầm giải quyết êm đẹp cuộc khủng hoảng mối quan hệ với nhà họ Tống.
Nhà họ Mạnh và nhà họ Tống là thế giao, mối quan hệ không hề tầm thường, đằng sau hai tập đoàn lớn có không biết bao nhiêu lợi ích đan xen.
Để thân càng thêm thân, khiến cho mối quan hệ song phương càng thêm kiên cố, chủ tịch Tống và Mạnh Kính Sơn đã vừa mắt nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, muốn gả con gái nhà họ Tống cho Mạnh Hiển Văn, tạo nên một cuộc hôn nhân thương mại cường cường liên thủ.
Mạnh Hiển Văn có phải là kiểu người chịu nghe theo sự sắp đặt của người khác không?
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, nếu ngoài mặt từ chối thẳng thừng thì dù sao cũng làm tổn thương hòa khí, chi bằng trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, anh ta liền đẩy một cô bạn gái ra làm tấm lá chắn để ngay cả nhà họ Tống cũng tin sái cổ.
Anh ta còn chơi chiêu một mũi tên trúng ba con nhạn, khiến cho Mạnh Gia Nhiên từ nay về sau sẽ không bao giờ dám nảy sinh nửa phần tâm tư nào với cô nữa.
Mạnh Gia Nhiên vẫn cứ thao thao bất tuyệt, Ninh Chân chẳng lọt tai một chữ nào. Cô hiện tại làm gì còn sức lực đâu mà đi an ủi cái tâm hồn bé bỏng vừa bị đả kích của anh ta, cô giờ như ốc không mang nổi mình ốc, ly hôn… à không, cách thời hạn ước định một năm chỉ còn lại chín tháng nữa thôi.
Cô không biết đến lúc đó Mạnh Hiển Văn sẽ sắp xếp màn chia tay như thế nào.
Nhưng, không còn nghi ngờ gì nữa, cái nồi này chắc chắn cô phải gánh thay anh ta rồi.
Đến lúc đó anh ta sẽ biến thành người đàn ông đau khổ vì tình, ít nhiều cũng phải sống thủ tiết vài năm vì mối tình đã qua, còn cô thì sao, sẽ trở thành một đứa con gái tùy hứng, kiêu ngạo, trống rỗng, không biết thông cảm cho bạn trai.
Mấy tháng qua cô tiếp xúc với Mạnh Hiển Văn còn nhiều hơn mười mấy năm trước cộng lại, thế nên cô hiểu rõ hơn ai hết, tiền của Mạnh Hiển Văn không hề dễ nuốt chút nào, anh ta sẽ vắt kiệt toàn bộ giá trị lợi dụng trên người cô. Nhưng cũng may cái người này xem như vẫn giữ chữ tín, những gì đã hứa hẹn với cô, anh ta đều sẽ thực hiện đầy đủ.
“Haiz!”
Cô khẽ thở dài một tiếng u uất.
Mạnh Gia Nhiên cũng sầu não thở dài theo: “Haiz.”
…
Màn đêm đã về khuya.
Tài xế không lái xe đi quá xa, dừng lại trước cửa một nhà hàng vẫn còn đang mở cửa ở gần bệnh viện. Anh ta là người bản địa ở thành phố Nam: “Cậu Mạnh nhỏ, cô Ninh, tiệm này là tiệm lâu năm rồi, mở cửa đến mười giờ, danh tiếng cũng khá tốt.”
Mạnh Gia Nhiên không hứng thú uể oải nhìn ra ngoài cửa sổ, thu hồi tầm mắt rồi hỏi Ninh Chân: “Chân Chân, tiệm này thế nào?”
Ninh Chân đói đến mức có thể nuốt trôi cả một con bò, thế nhưng vẫn phải giả vờ như không có khẩu vị, làm bộ làm tịch nói: “Thế nào cũng được, đến cũng đến rồi, tớ thì nuốt không trôi đâu, nhưng bác trai với dì Chân phải ăn chút gì đó chứ, nếu không sao mà chống đỡ nổi.”
“Được rồi, vậy xuống xe thôi.”
Mạnh Gia Nhiên đẩy cửa xe ra, anh đứng đợi một bên, đợi Ninh Chân bước xuống xe.
Hai người một trước một sau bước vào trong nhà hàng.
Tiệm này làm ăn vô cùng khá khẩm, đã hơn chín giờ đêm rồi mà thực khách trong đại sảnh vẫn đông đúc như cũ. Mạnh Gia Nhiên dẫn Ninh Chân đến ngồi ở một vị trí cạnh cửa sổ, anh lấy điện thoại ra quét mã rồi đưa cho cô: “Cậu xem xem muốn ăn chút gì.”
Ninh Chân đón lấy, cái này cô cũng muốn ăn, cái kia cô cũng muốn nếm thử.
Cô bèn gọi bừa một đống đồ ăn, vừa mới đặt đơn xong, điện thoại liền rung lên bần bật. Nhìn rõ tên người gọi đến, trong lòng cô bỗng lướt qua một tia cảm xúc phức tạp: “Gia Nhiên, điện thoại này.”
Mạnh Gia Nhiên ủ rũ đón lấy, liếc mắt nhìn cuộc gọi đến rồi bấm kết nối, giọng điệu trầm xuống: “Alo, Ngữ Tình à?”
Ninh Chân lặng lẽ vểnh tai lên nghe ngóng, muốn nghe xem hai người bọn họ đang trò chuyện về vấn đề gì.
Ngặt nỗi trong tiệm người đông đúc, có chút ồn ào náo nhiệt, những chữ lọt vào tai cô đều vô cùng mơ hồ, nghe không rõ.
Người gọi điện thoại cho Mạnh Gia Nhiên chính là Tống Ngữ Tình, đứa con gái duy nhất của thế hệ này nhà họ Tống, cũng chính là nàng dâu tương lai mà Mạnh Kính Sơn đã nhắm trúng. Tống Ngữ Tình nhỏ hơn Mạnh Hiển Văn bốn tuổi, tính tình nội liễm, dịu dàng, cả Mạnh Kính Sơn lẫn Tiêu Tuyết Trân đều vô cùng yêu mến cô, trưởng bối hai bên đều muốn vun vén cho hai người họ.
Ở một góc khuất không ai hay biết, Mạnh Gia Nhiên cũng thầm thầm mến cô ấy.
Ba tháng qua, Ninh Chân đã cố gắng hết sức để không nghĩ đến cái giấc mơ khiến cô nổi hết cả da gà da vịt kia, thế nhưng ngay vào lúc này, mọi ký ức lại lũ lượt kéo về, muốn tránh cũng không tránh khỏi.
Ngày hôm đó, cô tháp tùng Tiêu Tuyết Trân đi mua sắm, vì trời đã rất muộn nên Tiêu Tuyết Trân liền giữ cô lại biệt thự cũ ngủ một đêm. Cô thấy Mạnh Gia Nhiên chưa về nên đã gọi điện thoại cho anh, biết anh đang uống rượu với mấy đứa bạn nối khố, cô liền nảy ra ý định, bảo tài xế nhà họ Mạnh lái xe đi đón anh về.
Cô cũng đi cùng.
Chăm sóc một tên ma men thực sự quá tốn thể lực, cô còn phải vác anh lên tầng hai trở về phòng. Vốn dĩ cô còn muốn chu đáo giúp anh cởi quần áo, nhưng vừa mới ghé sát vào người anh, mùi rượu nồng nặc bốc lên khiến cô hận không thể lùi xa tám mét.
Cô quẳng anh lên giường rồi không thèm quan tâm nữa, chê bai trên người dính mùi rượu hôi hám nên cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, liền quay trở về phòng khách tắm rửa. Thay quần áo ngủ bước ra khỏi phòng tắm, cô vô tình liếc nhìn chính mình trong gương… Giờ đây chỉ có thể giải thích là đêm muộn thì con người ta dễ bốc đồng, đầu óc cô bỗng dưng chập mạch, lén lút lẻn vào phòng của Mạnh Gia Nhiên, nín thở nằm bò lên trên giường.
Suốt cả một ngày ròng rã trôi qua, thể lực của cô đã cạn kiệt nên đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nào ngờ lại mơ thấy một giấc mơ vô cùng kỳ quái.
Trong mơ, cô đang sống trong một cuốn truyện hào môn sủng văn, nam chính là Mạnh Gia Nhiên, thế nhưng cô lại không phải nữ chính, cô là một trong số những nữ phụ có số lần xuất hiện ít đến đáng thương.
Theo diễn biến trong truyện, cô cố tình hãm hại nam chính, để lại đồ đạc của mình trên giường của anh, tranh thủ lúc nam chính chưa tỉnh giấc đã rời khỏi phòng, đánh vào ý định khiến nam chính hiểu lầm rằng hai người bọn họ đã xảy ra quan hệ da thịt.
Thế nhưng, ngày hôm sau nam chính tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, căn bản không hề phát hiện ra món đồ đặt dưới gối kia.
Ngược lại, người hầu nhà họ Mạnh lúc dọn dẹp giường chiếu lại nhìn thấy. Chuyện này liên quan đến nhân vật khiến bà ta không dám hé răng nửa lời, chỉ đành tìm đến quản gia, ông quản gia già cũng bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, liền đem chuyện này kể cho anh trai của nam chính nghe.
Anh trai nam chính, một con cáo già chính hiệu, vừa nghe qua đã biết ngay có quỷ.
Anh ta làm sao có thể để cho người đàn bà có tâm địa bất chính như vậy tiếp cận em trai mình chứ. Trong truyện chỉ lướt qua một nét bút, nhưng với thủ đoạn của anh ta, đương nhiên là lặng lẽ không một tiếng động khiến nữ phụ phải cuốn gói cút xéo rồi, từ đó về sau cô không bao giờ xuất hiện trong cốt truyện nữa.
Ninh Chân bị dọa cho giật mình tỉnh giấc.
Tỉnh dậy cô mới phát hiện ra thời gian mới chỉ trôi qua có mười phút. Không kịp chứng thực xem giấc mơ kia là hư ảo hay là đời thực, cô rùng mình một cái, cộng thêm tên ma men Mạnh Gia Nhiên thi thoảng lại nhíu chặt mày, trong cổ họng còn phát ra tiếng ùng ục ùng ục, giống như giây tiếp theo sẽ nôn mửa ra vậy.
Sắc mặt cô biến đổi dữ dội, đừng, đừng có nôn đấy nhé!
Trước khi anh ta kịp nôn lên người cô, cô liền hỏa tốc xuống giường chạy trối chết.
…
“Ừm.” Mạnh Gia Nhiên lơ đãng đáp lời, vô cùng tự nhiên ngước mắt lên liếc nhìn Ninh Chân một cái, rồi nói với người ở đầu dây bên kia điện thoại, “Yên tâm đi, anh trai tớ không sao đâu, chị dâu tớ cũng ở đây, sẽ chăm sóc anh ấy chu đáo mà. Lúc nào anh ấy tỉnh tớ sẽ báo bình an cho cậu sau.”
Ninh Chân rũ mắt cười thầm trong lòng.
Ai bảo cô là nữ phụ mưu mô cơ chứ? Đem so sánh với nam chính và anh trai nam chính mà xem, cô chính là một bông hoa sen trắng gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ấy chứ.
Mạnh Hiển Văn là một con cáo già đạo mạo, Mạnh Gia Nhiên cũng là một con chó mưu mô không kém!
Cô bị hai anh em nhà này gài bẫy rồi!