Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Chương 3 : Cô là một trong số những nữ phụ có số lần xuất hiện ít đến đáng thương.

Trước Sau

break

“Ting” một tiếng, thang máy hạ xuống bãi đỗ xe, cửa từ từ mở ra.

Ninh Chân thầm cảm kích vì Mạnh Gia Nhiên đã đưa cô ra ngoài. Nếu còn ở lại trong phòng bệnh đó, nước mắt cô có khi cạn sạch mất. Không lo mà dưỡng sức cho tốt, chỉ sợ lát nữa cô lại diễn trân trối trước mặt bác Mạnh và dì Chân thôi.

“Đi húp chút cháo nhé?”

Mạnh Gia Nhiên giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, gương mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi: “Giờ này cũng không còn sớm nữa, ăn chút gì đi rồi tớ đưa cậu về khách sạn.”

Hiện tại hai người đang ở thành phố Nam, chuyện ăn ở đi lại đương nhiên không thể thuận tiện bằng ở thành phố Bắc được.

Chuyến đi công tác này của Mạnh Hiển Văn đã được lên lịch từ mấy tháng trước. Sáng sớm hôm nay anh vừa xuống máy bay, sau khi tới thành phố Nam thì có người đón tiếp, nào ngờ trên đường đến chi nhánh công ty Hằng Hưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tài xế không tránh kịp nên đã đâm sầm vào dải phân cách.

Vụ tai nạn này vốn không mấy nghiêm trọng, nhưng chiếc xe mà chi nhánh phái tới lại không phải là những dòng xe quen thuộc của Mạnh Hiển Văn. Nói một cách đơn giản, hệ số an toàn của nó không cao đến thế.

Đầu xe bị đâm móp méo, tài xế và anh đều bị thương nhẹ.

Còn về phần tại sao tài xế đã tỉnh mà anh vẫn chưa tỉnh, bác sĩ chẩn đoán sơ bộ rằng có lẽ anh đã lao lực quá độ, cơ thể cần được nghỉ ngơi đầy đủ.

Xét thấy khoảng cách giữa thành phố Nam và thành phố Bắc không hề gần, người nhà họ Mạnh không muốn để anh phải chịu khổ cực đi lại nên vừa nhận được tin đã lập tức bay tới ngay.

“Tớ nuốt không trôi.” Ninh Chân thốt lên bằng giọng nói yếu ớt.

Mạnh Gia Nhiên thở dài một tiếng, khẽ vẫy tay, một chiếc Rolls-Royce liền từ từ lăn bánh đến trước mặt họ. Anh kéo cửa xe ra, đẩy cô lên ghế sau, khuyên nhủ: “Anh tớ mà tỉnh lại thấy cậu ngã bệnh thì lại tìm tớ tính sổ cho xem. Bà cô của tớ ơi, xin cậu đấy có được không?”

Ninh Chân làm như không thể từ chối nổi sự nhiệt tình của anh, cô khom người bước lên ngồi ở hàng ghế sau.

Tầm này cô thực sự đói đến cồn cào rồi.

Theo dự tính ban đầu, nếu Mạnh Gia Nhiên không đưa cô ra ngoài ăn cơm, cô cũng sẽ lén lút ăn sạch mấy cái bánh mì sô-cô-la nhỏ đã chuẩn bị trước.

Chỉ tiếc là mọi chuyện diễn ra quá vội vàng, không cho cô có nhiều thời gian chuẩn bị, cô đã bị Mạnh Kính Sơn xách cổ thẳng tới sân bay rồi.

Cũng may cô đủ thông minh nhạy bén, nghĩ bụng xảy ra chuyện lớn thế này, chắc chắn cô phải biểu diễn một màn đau buồn đến mức chán ăn trước mặt mọi người, nên trước khi ra cửa đã nhanh tay bốc một nắm đồ ăn vặt nhét vào trong túi xách. Trên đường tới đây, trong lòng cô còn có chút bất an không yên, chẳng lẽ những lời nguyền rủa ngày đêm của cô suốt ba tháng qua cuối cùng đã linh nghiệm rồi sao?

Cô chất chứa bao nỗi lo âu.

Đến khi vào viện, phát hiện trên trán Mạnh Hiển Văn chỉ bị rách một chút da, thậm chí còn chưa kịp đưa tới bệnh viện thì máu đã được cầm lại rồi, cô liền cạn lời toàn tập.

Thế này mà cũng gọi là bị thương sao?

Vết thương của anh ta còn chẳng bằng cái vết cắt lúc cô không cẩn thận bị giấy cứa vào tay khi bóc gói hàng!

Cô rất muốn lườm một cái cháy mắt, nhưng hé mắt liếc thấy bác Mạnh và dì Chân đều mang bộ dạng như thể trời sắp sập đến nơi, cô liền lập tức thu liễm lại biểu cảm trên gương mặt, tự đặt mình vào thân phận của một người vừa mới mất đi chỗ dựa, nước mắt muốn tuôn là tuôn, muốn ngừng là ngừng, vô cùng tự nhiên.

“Chân Chân.”

Sau khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi bệnh viện, Mạnh Gia Nhiên bỗng nhiên lên tiếng.

“Hôm nay tớ mới phát hiện ra, thực ra anh trai tớ cũng có lúc yếu đuối.”

Ninh Chân hỏi chấm đầy đầu.

Cô chớp chớp mắt, Mạnh Hiển Văn yếu đuối ở chỗ nào chứ?

Có phải Mạnh Gia Nhiên chưa từng chứng kiến cảnh anh trai anh đã tấn công cô bằng lời nói như thế nào không?

Đêm hôm đó, cô giả vờ đáng thương, mà thực chất cũng là đáng thương thật, nhưng Mạnh Hiển Văn lại chẳng hề mảy may động lòng. Anh trưng ra gương mặt lạnh lùng kiểu “tôi cứ bình tĩnh ngồi xem cô diễn trò”, khiến cô dưới cái nhìn chằm chằm của anh chẳng biết trốn vào đâu, thi thoảng anh còn khẽ cười một tiếng, cười nhạo sự ngu ngốc của cô.

Đối mặt với những người khác của nhà họ Mạnh, trông anh có vẻ như đang bảo bọc cô vào lòng, nhưng thực chất lại áp sát vào tai cô, ngoài mặt thì như đang an ủi, giọng nói vô cùng dịu dàng nhưng từng câu từng chữ lại đều là lời đe dọa: “Chân Chân, em có muốn nói thật không?”

Anh phóng khoáng trao quyền lựa chọn vào tay cô.

Hoặc là cô phủ nhận, nhưng như vậy đồng nghĩa với việc cô phải giải thích rõ ràng với họ tại sao đêm hôm khuya khoắt lại ở trong phòng sách lôi lôi kéo kéo với anh.

Đổ hết mọi tội lỗi lên đầu anh ta sao? Cô làm gì có cái gan to như thế.

Hoặc là cô phải phối hợp…

Á á á á á, ngoài việc phối hợp ra cô còn có thể làm được gì nữa chứ!

Ngày thứ hai sau khi sự việc xảy ra, anh tìm đến chỗ ở của cô, thong thả ngồi trên ghế sofa nhìn ánh mắt cô đảo liên tục, chợt bật cười: “Chân Chân, hôm qua chẳng phải em đã nói sau này chuyện gì cũng nghe theo lời tôi sao.”

Cô liền có một dự cảm chẳng lành.

Tiếp đó anh nói rõ mục đích đến đây, anh hiện tại đang cần một cô bạn gái trên danh nghĩa, thời hạn là một năm, cô có thể chọn đồng ý, hoặc chọn từ chối. Nếu đồng ý, sau khi hết thời hạn một năm, anh sẽ đưa cho cô một khoản tiền lớn, cô cầm lấy số tiền đó rồi biến mất khỏi mắt anh.

Còn nếu từ chối, chuyện đó lại càng đơn giản hơn.

Bây giờ biến đi luôn, sau này nếu còn dám bén mảng đến gần Mạnh Gia Nhiên nửa bước, anh sẽ không nương tay nữa.

Nể tình nghĩa trước đây, lần này anh có thể tha cho cô, cũng có thể để cô tự do lựa chọn.

Ninh Chân thấy lòng nghẹn đắng.

Cô quá đỗi nghẹn ngào, vẫn cố gắng ngụy biện: “Anh Hiển Văn, bất kể anh có tin hay không thì tình cảm em dành cho Gia Nhiên là chân thành, sao anh có thể… Từ trước đến nay em luôn coi anh như—”

Lời còn chưa dứt.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương