Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Chương 2 : “Người trưởng thành hẹn hò buổi tối, có cần phải làm rùm beng lên thế không?”

Trước Sau

break

Lúc lại lo cô tuổi còn quá trẻ, tính khí chưa định hình.

Nhưng dù sao Ninh Chân cũng là đứa trẻ do ông nhìn lớn lên. Giờ đây con trai gặp tai nạn xe hơi, nằm bất tỉnh trên giường bệnh, cô khóc đến mức suýt không thở nổi, có thể thấy tình cảm dành cho con trai ông sâu đậm biết bao.

Lòng cha mẹ trong thiên hạ đều giống như nhau, Mạnh Kính Sơn thở dài một tiếng thật sâu, vỗ vỗ mu bàn tay vợ, nhưng mở miệng ra vẫn không chịu dịu giọng: “Bà an ủi nó chút đi, cũng có phải chuyện gì to tát đâu mà khóc đến nông nỗi này!”

Tiêu Tuyết Trân nghe vậy liền lườm chồng một cái sắc lẹm.

Lòng bà cũng đang thắt lại đây này.

Cái ông già này, cái miệng chỉ biết nói lời mát mẻ, thà rằng câm luôn cho xong!

Nhưng vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, lòng bà đau như cắt, chỉ hận không thể chịu thay con trai kiếp nạn này, đâu còn tâm trí đâu mà đi an ủi người khác. Bà liếc nhìn cậu con trai út, giọng nói hơi khàn đặc: “Gia Nhiên, con đưa Chân Chân về nghỉ ngơi đi, kẻo nó lại kiệt sức mất.”

“Dạ.”

Mạnh Gia Nhiên vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Anh đã hỏi bác sĩ rồi, anh trai anh chỉ bị thương ngoài da, sau khi tỉnh lại cùng lắm là chấn động não nhẹ, tĩnh dưỡng khoảng một tuần là có thể xuất viện.

Anh nhìn Ninh Chân đang đứng lặng bên giường bệnh, bước tới gần rồi hạ thấp giọng bảo: “Chân Chân, bố mẹ từ lúc tới giờ vẫn chưa ăn gì cả, cậu đi mua chút đồ ăn với tớ được không?”

Mạnh Gia Nhiên đã âm thầm công nhận Ninh Chân là chị dâu rồi.

Dẫu cho chuyện xảy ra từ lúc đó đến giờ vẫn làm anh thấy hơi hoang mang, nhưng sự thật rành rành trước mắt, anh trai anh quả thực đã ở bên Chân Chân. Đối diện với một Ninh Chân còn nhỏ hơn mình nửa tuổi, anh không thốt lên được hai tiếng chị dâu, nhưng trong lòng đã sớm xem cô như người nhà.

“… Được.”

Ninh Chân bịt miệng, nước mắt lại tuôn rơi.

Cô đi sau lưng Mạnh Gia Nhiên, cứ đi được một bước lại quay đầu nhìn lại, gương mặt đầy vẻ lưu luyến không rời.

Hai người bước ra khỏi phòng bệnh, cả tầng lầu này tĩnh lặng như tờ. Mạnh Gia Nhiên bấm nút thang máy đi xuống, lên tiếng an ủi Ninh Chân: “Cậu đừng lo lắng quá, anh tớ khỏe lắm, không sao đâu.”

“Tớ biết rồi.”

Ninh Chân khẽ gật đầu, đôi mắt sưng húp.

Cái câu nói kia gọi là gì nhỉ, tai họa thì sống dai. Cô chẳng lo lắng cho Mạnh Hiển Văn một chút nào cả, cái người này không biết quý mạng sống của mình đến mức nào đâu, đi đâu cũng mang theo vệ sĩ, xe ngồi cũng là loại được cải tiến đặc biệt. Nói đi cũng phải nói lại, lần này anh ta có thể gặp phải tai nạn giao thông, cô còn thấy đúng là chuyện lạ đời.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể cảm thán đúng là ác giả ác báo.

Khoảng thời gian qua, cô cũng luôn phải thủ sẵn thuốc trợ tim bên người đấy thôi! Cứ hễ nghĩ đến gương mặt của Mạnh Hiển Văn là cô lại thấy khó thở, phút mốt là muốn đứt hơi. Nếu không tại anh ta! Nếu không tại anh ta… thì cô có đến mức tiến thoái lưỡng nan thế này không chứ!

“Hôm nay cậu cũng chưa ăn gì đúng không?”

Mạnh Gia Nhiên giơ tay lên, theo thói quen định vỗ vai cô, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung vài giây rồi ngượng ngùng rụt về.

Không còn giống như ngày xưa nữa rồi.

Anh và Ninh Chân trạc tuổi nhau, hồi nhỏ anh mong nhất là cô đến nhà chơi để cùng cô chạy nhảy khắp nơi, lớn lên rồi cũng hay tụ tập ăn uống chơi bời, vui vẻ biết bao nhiêu.

Nhưng bây giờ cô đã trở thành chị dâu của anh, bạn bè là bạn bè, chị dâu là chị dâu, không thể nhập nhèm hai thân phận được. Sau này anh không thể suồng sã với cô như trước nữa, phải kính trọng cô giống như kính trọng anh trai vậy.

“Tớ làm gì có tâm trạng mà ăn.” Cô nói bằng giọng khàn khàn, khoanh hai tay trước ngực, uể oải tựa vào thành thang máy, “Sáng nay anh ấy còn nhắn tin bảo đi công tác, dặn tớ phải ngoan ngoãn, sao bây giờ lại…”

Ninh Chân bỏ lửng câu nói.

Trên thực tế, tin nhắn mà Mạnh Hiển Văn gửi cho cô là: 【Tôi đi công tác ba ngày, em liệu hồn mà biết điều một chút】

Lúc thức dậy nhận được tin nhắn đó, cô đã lộn ruột lộn gan lườm một cái cháy mắt.

Cái đồ đáng ghét!

Cái lão già này thật sự coi mình là cái đinh gỉ gì không biết.

Đêm hôm đó nếu không vì cô kịp thời tỉnh ngộ, lẻn ra khỏi phòng của Mạnh Gia Nhiên, thì làm gì đến lượt anh ta chỉ tay năm ngón với cô chứ.

Bây giờ cô đang hối hận đây, vô cùng hối hận, sớm không đi, muộn không đi, tự dưng lại mò ra khỏi phòng đúng vào cái giờ linh ấy. Đã thế còn đen đủi đến mức đâm sầm ngay vào Mạnh Hiển Văn vừa lẳng lặng đi về biệt thự cũ.

Ninh Chân hiếm khi tiếp xúc với anh ta, phần lớn tâm tư của cô đều dồn vào việc thả thính Mạnh Gia Nhiên. Nhưng cô cũng biết kể từ sau khi anh ta tiếp quản Hằng Hưng thì suốt ngày bù đầu vào công việc, rất hiếm khi về biệt thự cũ, mà có về thì cũng chẳng mấy khi ngủ lại.

Hôm đó không biết anh ta lên cơn dở hơi gì nữa.

Nửa đêm nửa hôm mò về, lại còn đi lên tầng hai.

Lúc ấy, cô chỉ mặc độc một chiếc váy ngủ hai dây, anh ta liền nhíu chặt đôi mày, nhìn chằm chằm vào cô như thể nhìn thấy sinh vật lạ nào đó.

Một lúc sau, anh ta ngước mắt nhìn về phía phòng của Mạnh Gia Nhiên, dường như đã thấu tỏ ý đồ của cô. Anh ta nhếch môi, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Giỏi giang gớm nhỉ.”

Cô suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc, đành giả ngu: “Anh Hiển Văn, sao anh lại về rồi.”

Anh ta cười như không cười: “Ai cho em cái gan to bằng trời, dám xoay em trai tôi như chong chóng thế hả?”

Trực giác mách bảo có điềm chẳng lành, cô định lách qua người anh ta để chuồn lẹ: “Anh ơi, em không hiểu anh đang nói gì cả.”

Thế nhưng anh ta lại đột ngột tóm chặt lấy cổ tay cô.

Chẳng biết là cô đã chọc trúng chỗ nào của anh ta, rõ ràng anh ta đang đè nén cơn giận dữ, thẳng chân đá bay cánh cửa phòng sách, tạo nên một tiếng động lớn kinh hoàng giữa đêm khuya thanh vắng. Anh ta lôi tuột cô vào trong, vừa bước đi vừa ép hỏi: “Ninh Chân, năm nay em mới bao nhiêu tuổi hả, học được mấy cái thủ đoạn này từ đâu thế? Ai dạy em?”

Ninh Chân từ nhỏ cứ nhìn thấy anh ta là rén.

Mặc dù ngày thường Mạnh Hiển Văn gặp cô đều cười nói vui vẻ, đối xử với cô cũng rất chu đáo, nhưng cô luôn muốn né xa anh ta ra một chút, càng xa càng tốt. Mỗi lần đến nhà họ Mạnh, cô đều cố gắng trốn biệt không để anh ta bắt gặp.

Giống như một loại bản năng của động vật vậy, phải tránh xa những thứ nguy hiểm và không thể lường trước được.

“Anh Hiển Văn, em biết sai rồi, anh buông em ra đi…”

Cô cố gắng giãy giụa, nhưng thế nào cũng không thoát ra được. Lúc ấy cô hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn, bản thân nói cái gì cũng chẳng rõ, đầu óc quay cuồng cho đến khi có tiếng quát lớn vang lên từ phía cửa.

Khi Ninh Chân quay đầu nhìn lại thấy người tới là Mạnh Kính Sơn, cô hoàn toàn tuyệt vọng, cô xong đời rồi.

Tiêu đời nhà ma rồi.

Dẫu cô có tài ăn nói đổi trắng thay đen đi chăng nữa thì người nhà họ Mạnh có thèm nghe không, nghe rồi có thèm tin không? Trong phút chốc, cô hận chết chính mình, cũng hận chết Mạnh Hiển Văn, chỉ muốn kéo anh ta cùng chết chùm cho xong.

Lòng gan dạ của Ninh Chân cũng chẳng được bao nhiêu, ngay vào lúc chân cô bủn rủn, định quỳ rạp xuống để thú nhận hết thảy hòng được khoan hồng, thì Mạnh Hiển Văn lại vòng tay ôm lấy cô.

Và thế là, cô bị ép bước lên chiếc thuyền tặc của anh ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương