Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Chương 5 : Anh cũng có ngày này!

Trước Sau

break

Ninh Chân vẫn còn đang lầm bầm chửi rủa trong lòng thì Mạnh Gia Nhiên đã cúp điện thoại.

Anh ta uống cạn ly nước trong tay, không hiểu sao dưới ánh nhìn của Ninh Chân, anh ta lại có ảo giác như mình bị nhìn thấu: “Tin anh trai tớ nằm viện chắc là truyền về Nam Thành rồi, Ngữ Tình gọi điện đến hỏi thăm tình hình.”

“Cô ấy có đến Nam Thành không?”

Ninh Chân dời tầm mắt, nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ rồi hỏi.

Qua ba tháng làm bước đệm, thật ra cô đã chấp nhận sự thật là mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Nhưng nếu không phải mơ thấy, có đánh chết cô cũng không nhìn ra Mạnh Gia Nhiên thích Tống Ngữ Tình, cái tên này giấu nghề sâu quá rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng là anh ta không hề coi cô là bạn bè!

Nếu cô biết anh ta đã có nơi có chốn, liệu cô có thèm thả thính anh ta không? Đó chẳng phải là làm trò vô ích cho kẻ mù xem sao!

Cho nên nguồn cơn của mọi chuyện vẫn là ở cái tên tai họa Mạnh Gia Nhiên này.

Cô sẽ không tha thứ cho anh ta.

“Làm sao có thể chứ.” Mạnh Gia Nhiên trả lời mà không cần suy nghĩ, nói xong mới nhận ra thái độ của mình có chút kỳ lạ, thế là anh ta dịu giọng xuống, giải thích, “Cô ấy sợ cậu hiểu lầm nên sẽ không qua đây đâu.”

Ninh Chân cười khô khốc hai tiếng.

Hết người này đến người khác, cứ lôi cô ra làm cái cớ.

Dĩ nhiên Mạnh Gia Nhiên không muốn ai hiểu lầm Tống Ngữ Tình, càng không muốn ai hiểu lầm người anh trai anh minh thần võ của mình, anh ta hạ thấp giọng nói: “Anh trai đối với cô ấy từ đầu đến cuối đều không có ý gì cả, đều là do bố mẹ tự nói thôi, anh ấy chưa từng phản hồi lại. Anh ấy chỉ thích cậu, rất ít khi qua lại với Ngữ Tình.”

Ninh Chân suýt chút nữa là không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Giá như trước đây Mạnh Hiển Văn từng yêu đương, từng dẫn bạn gái về nhà, thì bây giờ người nhà họ Mạnh mới không thốt ra được câu anh ta thích cô.

Vì không có vật tham chiếu, nên anh ta có diễn thế nào thì cũng thành tình yêu chân thành thôi.

“Thật ra hai người họ rất đẹp đôi, cậu không thấy thế sao?” Ai làm Ninh Chân khó chịu thì cô sẽ khiến người đó khó chịu hơn. Cô cúi đầu, cố tình nói ra câu đâm trúng tim đen của Mạnh Gia Nhiên.

“...”

Đầu Mạnh Gia Nhiên đau muốn nổ tung.

Chuyện nhà họ Tống và nhà họ Mạnh có ý định thông gia, người khác có thể không biết, nhưng Ninh Chân thì biết rõ.

Nhưng kẻ khơi mào chuyện này lại chính là anh ta.

Lúc ấy anh ta vô tình nghe thấy bố mẹ nhắc đến, trong lòng bứt rứt như bị mèo cào, tâm trạng không tốt thì dĩ nhiên phải tìm bạn bè để phân tán chú ý. Vừa vặn Ninh Chân có thời gian rảnh, ba bữa nửa tháng anh ta lại rủ cô đi ăn cơm, thế là tình cờ nhắc đến chuyện này.

Lúc đó anh ta đâu có biết cô và anh cả đang yêu đương bí mật đâu chứ!

Phản ứng lúc ấy của cô cũng rất bình thường: “Đấy là chuyện tốt mà, tuổi của anh Hiển Văn cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc phải kết hôn rồi.”

Nghĩ lại chuyện cũ, Mạnh Gia Nhiên nở nụ cười nịnh nọt trên mặt: “Không không không, cậu và anh trai tớ mới là đẹp đôi nhất, những cái khác đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”

Ninh Chân hừ nhẹ một tiếng.

May mà nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, cắt ngang bầu không khí gượng gạo này.

“Chị Chân, chị yêu, ăn thôi nào.” Mạnh Gia Nhiên ân cần đưa bộ bát đũa cho cô, “Cả ngày chưa ăn gì rồi, húp bát cháo cho ấm bụng trước đã.”

Ninh Chân đón lấy, một mặt thì nói không có cảm giác thèm ăn, mặt khác lại ăn như vũ bão.

Mạnh Gia Nhiên thấy cô ăn ngon lành thì cũng thèm thuồng, tự múc cho mình một bát cháo.

“Bên phía nhà họ Tống định tính sao đây.” Ăn xong có chút gì vào bụng, Ninh Chân cũng bớt oán hận hơn, tò mò hỏi.

Nhà cô tuy không phải hào môn, nhưng cô thường xuyên ra vào nhà họ Mạnh nên cũng tai nghe mắt thấy nhiều. Nhà họ Tống gia giáo nghiêm khắc, Mạnh Hiển Văn tuy khéo léo từ chối chuyện liên hôn, nhưng điều đó không có nghĩa là chuyện này sẽ dừng lại ở đây. Các bậc trưởng bối nhà họ Tống đã có ý định này, e rằng họ sẽ nhắm vào những gia đình khác.

“Tớ không rõ lắm.”

Mạnh Gia Nhiên ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Thật ra...” Ninh Chân liếc nhìn anh ta một cái đầy ẩn ý, “Nhà họ Mạnh đâu phải chỉ có một đứa con trai.”

Mạnh Gia Nhiên đang giả vờ uống nước để lảng tránh, nghe thấy câu này thì bị sặc, ho khụ khụ một tràng đến đỏ cả mặt: “Cậu nói bậy bạ gì thế.”

Ninh Chân chỉ cười chứ không nói gì.

Cứ vờ vịt đi.

Nếu cô không đọc hết cả cuốn tiểu thuyết thì đã bị cái thằng nhóc này lừa rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nam chính nữ chính thế nào thì liên quan gì đến cô chứ! Cô chẳng rỗi hơi mà lo chuyện bao đồng, vả lại với tư cách là một nhân vật phụ, cô ghét nhất là nhân vật chính!

“Bên chỗ làm của cậu không sao chứ?” Mạnh Gia Nhiên chuyển chủ đề.

Năm thứ tư đại học, Ninh Chân thực tập tại một công ty truyền thông tài chính có chỗ dựa là đài truyền hình, nhờ ngày thường biểu hiện xuất sắc nên vừa tốt nghiệp đã được nhận vào làm chính thức. Công việc của cô không quá bận cũng không quá nhàn, chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường: “Tớ xin nghỉ phép một tuần rồi.”

Một tuần liền!

Tiền chuyên cần của cô, tiền thưởng của cô!

Ninh Chân đã nghĩ kỹ rồi, cô nhất định phải tìm Mạnh Hiển Văn để thanh toán khoản tổn thất này.

Đã là yêu đương theo hợp đồng thì phải sòng phẳng tiền bạc. Nếu anh ta là bạn trai thật thì cô cũng chẳng thèm tính toán làm gì, nhưng anh ta là giả, vậy nên cô qua đây coi như là đi làm thêm có lương.

Xem ra Mạnh Hiển Văn vẫn còn giữ lại một chút nhân tính, khi xác định hợp đồng có hiệu lực, anh ta đã đưa cho cô một chiếc thẻ phụ, trong năm nay tùy cô chi tiêu. Nhưng cô không dám quá đáng, chỉ lén lút hỏi anh ta hạn mức là bao nhiêu.

Anh ta bị chọc cười thành tiếng, không trả lời trực tiếp mà bảo cô cứ tự thử xem giới hạn tối đa nằm ở đâu.

Cô có dám thử không?

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương