Chuyện sau đó tương đối kỳ quái, Hữu Ngư ra roi thúc ngựa đuôi theo, kết quả đuổi gần hai mươi dặm cũng không thấy bóng dáng Thích Tâm đâu cả.
Công chúa không hiểu ra sao: “Chẳng lẽ chúng ta chạy nhanh quá nên chạy qua rồi? Hay là đi chậm lại đi, biết đâu hắn đuổi không kịp chúng ta.”
Xước Xước và Hữu Ngư luôn nghe theo lời công chúa, nói chậm liền đi chậm. Hữu Ngư thong thả quất roi đánh mông ngựa, ngựa này đi còn chậm hơn lạc đà, bỏ phí cả một buổi sáng, Thích Tâm lại như giọt sương sớm, bốc hơi không còn một mảnh.
Cuối cùng công chúa cũng hiểu, nếu một người muốn trốn tránh ai đó thì có rất nhiều cách. Đường đi có ngàn vạn con đường, muốn đi Vân Dương không chỉ có đường bộ mà đường thủ cũng đi được.
Công chúa dựa vào cửa xe, cảm giác mất mát như người vợ bị bỏ rơi tăng vọt không ngừng, nàng buồn khổ lẩm bẩm: “Người khác gả chồng đều rất dễ dàng, vì sao ta lại khó như vậy! Ta đường đường là công chúa một nước, một đường lăn lê bò lết đuổi từ Thượng Kinh đến đây, Phật Tổ cũng sắp bị ta làm cảm động, thế mà hắn thì không, là cách làm của ta không đúng sao? Các ngươi có nhớ cháu gái của Khương Quốc Sư không? Chính là nha đầu mặt rỗ còn hôi nách đó, năm mười bốn tuổi có người xếp hàng cầu thân, ta thì sao?” Công chúa khóc nói: “Ta sống đến 7 tuổi cũng không ai muốn, thật sự quá thất bại.”
Đúng là công chúa rất đáng thương, nhưng nhìn dáng vẻ nàng gào khóc lại rất buồn cười.
Xước Xước cố nén cười, an ủi nàng: “Điện hạ là lá ngọc cành vàng, nào ai có tự tin dám cầu hôn với Quốc chủ.”
Hữu Ngư tán đồng: “Con gái Quốc Sư xem mắt xong cũng có định ra được người nào đâu, đến tận năm nay mới gả cho biểu ca của nàng ta, nghe nói là vì Quốc Sư đồng ý đưa hắn hai trăm mẫu đất làm của hồi môn. Cho nên điện hạ nhất định phải nhìn ra, không phải không ai muốn người, là do Quốc chủ không tuyên bố của hồi môn của người. Nếu Quốc chủ đồng ý tặng người ta hai quặng ngọc, nhất định ứng cử viên cho vị trí phò mã sẽ xếp dài từ vương thành đến Dương Quan.”
Công chúa nghe xong còn khóc to hơn: “Ta là công chúa một nước, có tiền có sắc có địa vị, vậy mà còn rơi vào kết cục dùng tiền tìm đàn ông…”
Xước Xước cau mày nhìn công chúa, thở dài nói: “Xét đến cùng cũng là do điện hạ là người Sôn. người Sôn là thuốc cho người Hoạch, dù gả làm vợ người cũng có khả năng bị bắt đi, cho nên chắc chắn Quốc chủ đồng ý thỉnh cầu của sứ giá Thượng Quốc chính là vì lấy độc trị độc.”
Công chúa trợn trắng mắt, cái này lấy độc trị độc chỗ nào, rõ ràng là đưa dê vào miệng cọp. Nếu Sở Vương đồng ý cưới nàng, những người Hoạch đó sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu Sở Vương không chịu cưới nàng, nàng chỉ có một con đường chết. Đi một vòng lại quay về điểm xuất phát, ngoài việc tiếp dục dây dưa Thích Tâm, cuộc đời của công chúa không còn lựa chọn nào khác.
Khóc xong rồi, tráng sĩ vẫn cần nỗ lực.
Công chúa bình ổn nỗi lòng, nói: “Hắn có tâm trốn ta cho nên chúng ta không thể gặp lại hắn ở dọc đường được nữa. Chúng ta không cần tìm tiếp, cứ đi thẳng đến chùa Đạt Ma, đến đó trước hắn một bước, cho hắn niềm vui bất ngờ.”
Vui hay không thì không biết, dù sao kinh hãi là cái chắc.
Có điều Xước Xước và Hữu Ngư cũng không nói gì thêm, hai người nghiên cứu bản đồ, sau đó quất roi giục ngựa chạy như điên về phía xa.
Từ Thượng Kinh đến Vân Dương, đi bộ cần khoảng 20 ngày, đã đi được hơn nửa đường, nửa đường còn lại đi xe ngựa thì chỉ cần khoảng 5 ngày là có thể đến được chùa Đạt Ma.
Công chúa nũng nịu đã trải qua đả kích một lần khiến nàng trở nên cực kỳ ngoan cường, đi đường có vất vả cũng không oán hận một lời. Nhưng người ngựa chịu được đường dài, xe lại không chịu được, đi đến một ngã rẽ, trục xe gãy đôi, một bánh xe bỏ bọn họ đi tước. Hữu Ngư kinh hãi vội kéo dây cương, xe ngựa mất cân bằng chịu thua đường đất hoang.
Công chúa và Xước Xước mặt xám mày tro bò ra khỏi thùng xe, hai người kiểm tra trên dưới một lần, cũng ma không bị trầy da.
Hữu Ngư ngồi xổm kiêm tra xe, thất vọng nói: “Chất lượng xe ngựa của nước lớn còn không bằng Thiện Thiện chúng ta.”
Oán giận thì oán giận, sửa vẫn phải sửa, trùng hợp phía trước có xe hàng, Hữu Ngư đi mời thợ sửa xe đến sửa, người thợ kia nhìn thoáng qua: “Trục xe bị gãy, ở đây không có gỗ tốt để làm trục, tạm thời lấy gỗ thường thay đi, đổi một cây 30 văn.”
Hữu Ngư nhìn công chúa đứng ở chỗ xa, nàng và Xước Xước dựng một mảnh vải bố lớn, vải bố dài rộng, miễn cưỡng coi như lều trại đơn sơ. Dù sao 30 văn cũng không đắt, Hữu Ngư liền không xin phép nữa mà gật đầu đồng ý luôn: “Đổi đi.”
Thợ sửa xe đáp lại, sau đó qua đầu đánh giá, nhưng chỉ nhìn thấy bốn cái chân. Hữu Ngư tính cách táo bạo, nàng ta dữ tợn che phía trước: “Khuyên ngươi đừng nhìn, bên trong có người bệnh hủi, xem nhiều cẩn thận lây bệnh.”
Thợ sửa xe nghe vậy thì cười xấu hổ, ông ta cao giọng gọi đồ đệ, nói người đó mang đồ đạc lại đây đổi mới.
Thời gian sửa xe tương đối dài, ban đầu Hữu Ngư còn ngồi bên cạnh xem, lúc sau chuyển đến ven đường ngồi nghỉ. Cách một hồi lâu, nghe thợ sửa xe nói sửa xong, cuối cùng thì bánh xe cũng chạy lại được.
Hữu Ngư đi qua kiểm tra thanh toán tiền, báo cho công chúa và Xước Xước có thể lên xe. Thợ sửa xe đứng ở bên, cười nói: “Trấn sau ở cách xa hơn mười lăm dặm, các cô không thể đến trước khi mặt trời lặn đâu.”
Hữu Ngư chần chờ: “Ở gần đây có trấn nào không?”
Thợ sửa xe nói có: “Ngã rẽ hướng nam ở cách đây hai dặm có trấn, trên trấn có chỗ ăn chỗ ở, muốn cái gì có cái đó.”