Yểu Điệu Như Nàng

Chương 39

Trước Sau

break

Hữu Ngư nói cảm ơn sau đó đánh xe đi tiếp, không quên hỏi Xước Xước còn bao nhiêu lương khô.

Xước Xước kiểm tra ta nải, chỉ còn hai cái bánh bột ngô và một nắm đậu phộng, công chúa ôm đầu gối nói: “Ta muốn ăn bánh anh đào.”

Cái khác có thể chịu thiệt được, riêng ăn uống là không thể để bản thân phải thiệt. Vì thế nàng đeo vòng sa bà lên, vỏ cây sa bà vẫn còn tác dụng, ra vào chợ không vấn đề gì lớn. Hữu Ngư nghe lời qua đầu ngựa đi vào trấn, chạy khoảng một nén hương thì nhìn thấy mộ cái cổng như cổng chùa, bên trên có viết bốn chữ to — Dòng Nước Nước Chảy.

Xước Xước gãi đầu cân nhắc: “Rốt cuộc tên là trấn Dòng Nước hay là trấn Nước Chảy?”

Đừng quan tâm tên trấn là gì, có thể mua được bánh anh đào là được.

Công chúa nhìn xung quanh qua cửa sổ, Thượng Quốc thật sự giàu có đông đúc, ngay cả trấn nhỏ như vậy mà cũng đầy đủ mọi thứ.

Vào trấn là phải tiêu tiền. Xước Xước chịu trách nhiệm bảo quan tài vật, nàng ta bắt đầu tìm kiếm, nhưng lục nửa ngày cũng không tìm được túi tiền. Lúc đầu cho rằng mình nhớ nhầm chỗ cất, sau đó càng tìm càng gấp, đến công chúa cũng hoảng lên: “Đừng nói với bản công chúa là chúng ta nghèo rớt mồng tơi nhé.”

Xước Xước nói không, nhưng trong lòng bắt đầu tuyệt vọng, tìm tới tìm lui bốn năm lần, xác định không còn đồng nào. Nàng ta trắng mặt hỏi Hữu Ngư: “Rốt cuộc là bị mất lúc lật xe ha là tiền để trong xe lúc sửa rồi bị hai tên thợ sửa kia trộm đi rồi.”

Trùng hợp có người đi ngang qua xe nghe thấy bèn chủ động đáp: “Các cô bị lừa rồi, hai người kia chuyên gia lừa đảo, mục tiêu là những khách qua đường như các cô đó.”

Hữu Ngư nghe xong thì sức sùi bọt mép: “Ta đi tìm bọn họ!”

“Vô dụng, người chạy xa rồi.”

Ba người ngước mắt nhìn: “Vậy phải làm sao đây?”

Người ngoài xe nói không còn cách nào: “Nha môn gần nhất ở cách chỗ này bảy tám dặm, những người đó thành công thì ít nhất phải đóng cửa mười ngày nửa tháng không ra. Ta khuyên các cô nên nghĩ cách khác tìm lộ phí đi.” Người này vừa nói vừa giơ tay: “Phía trước có một cái chợ đêm, thường thường có chủ quán ra tuyển người làm, ba văn năm văn, ít nhiều cũng ứng được đôi chút.”

Ba người tụ lại bàn bạc, mặt mũi là vật ngoài thân, hoàn toàn không quan trọng, dù thế nào cũng nên đi thử vận may một chút. Hai hộ vệ của Vương phủ xuất quỷ nhập thần, trời biết có còn ở đây không, cầu người không ằng cầu mình, tạm tích cóp tiền mua đủ mấy cái bánh bao sau đó đi đến Vân Dương lại tính tiếp.

Vì thế xe ngựa chạy vào chợ đêm, người đến người đi ánh đèn đan xen, trấn nhỏ này thế mà lại náo nhiệt vô cùng. Không ít nơi tuyển người làm, đếm qua qua đã có tới hai mươi chỗ, tất cả thống nhất viết mộc bài chữ “Sính”. Chỉ là quá nửa công việc không phù hợp với họ, đều là việc yêu cầu thể lực, công chúa và hai kiều nô vai không thể gánh, tay không thể vung, vừa hỏi phải khiêng bao lương thực, đóng cọc gỗ là cả ba lắc đầu như trống bỏi.

Nhưng cũng có một cơ hội kiếm tiền, cực kỳ phù hợp với công chúa điện hạ, làm không cần cố sức, giá cả cũng rất cao.

Hữu Ngư hỏi: “Điện hạ thử xem đi, chúng ta có ăn hay không đều dựa vào người cả.”

Công chúa nhướng mày tự tin: “Vẽ tranh nha, không nói chơi.” Chính là tự tin như vậy.

Tiếng nói vừa dứt, một người giấy bị ai đó nhét vào, dải lụa chòng đỏ thẫm, váy xanh đậm, trang điểm đầy không khí rộn ràng vui mừng.

Công chúa sợ hãi, nhớ đến tao ngộ Tạ Gia Bảo, nàng rùng mình một cái, ghét bỏ đẩy ra: “Này mà là vẽ tranh à, ta không làm cái này.”

Chủ tiệm người giấy lại đây nói chuyện làm ăn nói lời thuyết phục: “Hiệu quả như nhau cả, vẽ người giấy cũng là vẽ. Hôm nay tiểu điếm tiếp một đơn mua bán lớn, công việc gấp gáp không làm kịp thời hạn mới tính toán tìm hai người làm giúp. Ta nói với cô, chúng ta trả thù lao theo tiền công của họa sĩ, vẽ mặt, lại vẽ thêm vài nếp gấp xiêm y là có thể kiếm được ba văn tiền. Cô nương tiếp đơn này chỉ có lãi thôi…” Vừa nói, ông ta vừa đánh giá công chúa: “Nếu vẽ theo dáng vẻ cô thì vẽ một cái trả hai lượng.”

Hai lượng, không ít, có thể mua chút đồ ăn, cũng miễn cưỡng đủ cho các nàng kiên trì đến Vân Dương. Chỉ là có chút đen đủi, nhưng trước nay công chúa chưa từng tin quỷ thần, nàng liền vươn ba ngón tay: “Trả ba lượng thì vẽ.”

Chủ tiệm giấy hơi trầm ngâm, tay phải đánh tay trái: “Thành giao.”

Nói xong liền động bút, công chúa liếm môi bắt đầu vẽ tranh, mày lá liễu cong cong, đôi mắt như hồ thu, cái mũi nhỏ xinh vừa cao vừa thẳng. Việc hoặc là không nhận, nhận thì phải làm tốt, cuối cùng còn vẽ một đường xẻ tà ở trên ngực váy, người giấy này lập tức trở nên gợi cảm đầy đặn. Công chúa tay phải cầm người giấy, tay trái đưa ra ngoài, chủ tiệm kiểm tra thành phẩm xong thì thấy vừa lòng cực kỳ, lập tức đưa cho nàng ba lượng.

Công chúa tỏ vẽ đồng ý vẽ thêm một cái, nhưng người này lắc đầu: “Một cái là đủ rồi, người chung thủy sống tương đối lâu.”

Công chúa thầm nghĩ người chết cả rồi, còn sống lâu, là tính toán thường trú ở âm phủ, không bao giờ đầu thai sao? Dù sao giao dịch đã kết thúc, tiền cũng kiếm được, chỉ làm được một lần cũng là kiếm, như vậy đành chắp tay từ biệt, cầm ba lượng bạc đặt mua rất nhiều đồ ăn, cuối cùng còn dư lại hai lượng.

Công chúa nằm ngửa trong xe, vừa ăn bánh anh đào vừa cảm khái: “Trời sinh ta tất có tác dụng…”

Bởi vì trấn nhỏ nhiều người mắt tạp, không biết có người Hoạch ẩn núp ở bên trong hay không, để tránh tai mắt người nhất có thể, cả ba quyết định lên đường trong đêm, đi thêm một đoạn, chọn nơi non xanh nước biếc qua đêm.

Xe ngựa chậm rãi chạy trong mảnh rừng tối ôm, tán cây che kín bầu trời, tại bóng đêm vô biên này, chỉ có chiếc đèn treo trên xe phát ra ánh sáng mơ hồ.

Bỗng nhiên phía trước xuất hiện từng đốm đỏ, có lẽ cũng có người lên đường vào đêm. Ban đầu mọi người không thèm để ý, chờ đến gần mới thấy rõ mấy người cầm đèn mặc đồ đón dâu, quấn lụa đỏ trên eo, dưới bầu không khí dã ngoại hoang vu, bọn họ nhìn quỷ khí dày đặc thế này thật sự khiếp người.

Hữu Ngư thầm nghĩ không tốt, nàng ta sờ loan đao dưới đệm lót.

Vì sợ rút dây động rừng nên không dừng xe ngựa, tốt nhất là có thể đi ngang qua nhau, ai cũng không trêu chọc ai. Nhưng những người đó như đã chuẩn bị trước, bọn họ dừng lại ở cách ba trượng, chặn đường đi của các nàng.

Những người này rất có trật sự, xếp hành một hình vuông, đứng giữa là một nam tử thân hình phong lưu, nhưng lại đội hồng sa không nhìn rõ mặt.

Hai cái đầu thò ra ngoài xe, một trái một phải đứng ở hai bên Hữu Ngư, Hữu Ngư cao giọng hét to: “Đường lớn hướng lên trời, ai đi đường đó, làm phiền nhường đường.”

Người đối diện nâng đèn nói: “Đêm đón dâu, thứ cho không tránh.”

Công chúa đã là người từng bị chôn sống, còn sợ bọn họ làm khó dễ? Nàng hét lại: “Giả thần giả quỷ, tin ta đâm chết các ngươi không!”

Cả đám yên lặng tập thể làm cho công chúa có xấu hổ.

Cuối cùng người đứng giữa đội kêu một tiếng “Nương tử”, ngữ điệu kia, vừa vui sướng lại không mất thẹn thùng.

Công chúa, Xước Xước và Hữu Ngư nhìn nhau, công chúa hỏi: “Hắn gọi ai là nương tử? Hai các ngươi ai chọc nợ phong lưu bên ngoài, để người ta đến bức hôn?”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc