Công chúa rón rén ngồi vào bên cạnh chàng, tính toán giở lại trò cũ, nhưng mới duỗi tay ra, Thích Tâm đã nhét hai tay xuống người.
Công chúa ngước mắt nhìn: “Đại sư, chàng làm việc có cần tuyệt tình thế không?”
Thích Tâm không thèm nhìn nàng.
Công chúa ghi hận trong lòng, giận dỗi nói: “Đã nhắm mắt thì không được mở nữa, mở tức là rình coi bản công chúa, ta muốn đến chùa Đạt Ma tìm lão phương trượng cáo trạng!”
Đừng ép một người không đi theo con đường tầm thường, bởi loại người này dễ nảy sinh ý tưởng độc ác.
Công chúa đánh giá chàng trên dưới một phen, ai quan tâm linh hồn nhỏ bé của chàng còn ở đây không, cơ thể còn ở là được.
Vì thế miệng kêu “Đại sư ta tới”, người thì nhào lên ôm cổ chàng, hôn một cái thật mạnh lên mặt chàng: “Đại sư chàng thơm quá sạch quá! Đừng sợ, trước lạ sau quen, bản công chúa sẽ dịu dàng, hì hì.”
Còn hì hì, quả thực vô sỉ vô cùng!
Thích Tâm có lòng muốn tránh, nhưng nàng như có tám cánh tay, vừa kéo trên kéo dưới, vừa dúi đầu xù vào ngực chàng.
Nghiêng tai nghe một chút, công chúa nói: “Đại sư, tim chàng đập nhanh quá, nhất định là bản công chúa quá hấp dẫn.”
Tục ngữ nói ba thợ giày có thể thành một Gia Cát Lượng, khi công chúa thực hành kế hoạch phạm tội, nàng bớt thời gian vươn tay ra sau lưng, làm động tác cào một cái với Xước Xước và Hữu Ngư đang trốn sau đại thụ xem tình huống, sau đó hơi nắm nhẹ, cuối cùng giơ ngón tay cái lên, ý tứ là để các nàng nhắm chuẩn thời cơ, hoàn thành kế hoạch bắt gian lộ thiên.
Xước Xước và Hữu Ngư trao đổi ánh mắt, cả hai gật đầu đầy tự tin, tiếp theo phải xem điện hạ rồi.
Công chúa dựa vào Thích Tâm, ngửa đầu nhìn mặt chàng, trong lòng vẫn chịu phục, cảm thấy sức chịu đựng của người này thật tốt.
Có điều nước chảy đá mòn, công chúa quyết định lấy hết bản lĩnh đọc được từ trong sách ra, trước tiên là hôn vành tai chàng, hơi thở ấm áp phun ở bên tai, nàng cười nói: “Đại sư, thủ đoạn của ta cao minh chứ?”
Con mồi không biết sống chết, liều mình thử giới hạn. Chàng cảm nhận được đôi môi ẩm ướt nóng bỏng kia dao động trên cổ, chẫm rãi di chuyện… Dịch đến phía trước, nghịch ngợm mút hầu kết của chàng.
Đầu óc chàng như nổ ẩm ầm. Nhưng chàng không dám mở mắt, bởi vì không biết mở mắt sẽ xảy ra chuyện gì.
Chàng đã từng coi khinh vị công chúa luôn trái lẽ thường này, cảm thấy dưới hoàn cảnh ép buộc, người Sôn sẽ phải khuất phục, sẽ tích cực yêu cầu trở lại Thiện Thiện. Kết quả người này khác người, nàng to gan lớn mật không chuyện ác nào không làm, nàng là kiếp số trắc trở, là chướng ngại vật trên con đường tu hành của nàng. Càng đáng giận chính là không thể trừ khử chướng ngại vật này, chỉ có thể khuyên can cảm hóa, mà khi từ bi không thể dùng được, chàng đã bị ép tới bước đường cùng, tà niệm bị mạnh mẽ áp chế cũng bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Về phần công chúa, nàng cảm thấy dụ Phật là chuyện rất thú vị. Lúc này Thích Tâm chỉ còn thiếu điều bỏ cuộc, thành ra bị động thế này không thể trách người khác, chỉ trách chính chàng thích nhắm mắt.
Chẳng qua chàng thật sự là người đàn ông sạch sẽ nhất nàng từng gặp, Thiện Thiện nóng bức, dù là quốc chủ hay các đại thần thì trên người cũng luôn có mùi mồ hôi nóng hầm hập, nhưng vị đại sư này, cả đường phong trần mệt mỏi nhưng mùi vị vẫn còn tươi mát như vậy.
Công chúa lại ngửi, lẩm bẩm nói: “Ta cũng không thấy chàng tắm rửa nha, chàng không đổ mồ hôi à?” Nói vậy, nàng lại bắt đầu có hứng thú: “Không được, ta phải cẩn thiện kiểm tra xem có phải thật hay không.”
Vừa dứt lời, nàng liền vói tay vào áo cà sa của chàng. Thích Tâm bị nàng quấy nhiễu đến mức tà hỏa bốc lên, nhưng nàng lại không nghe khuyên bảo, không sợ gì cả, dưới tình thế cấp bách, chàng đánh ngất nàng, sau đó đứng dậy nói vài câu “tội lỗi” rồi cầm tay nải và tích trượng cuống quít rời đi.
Xước Xước và Hữu Ngư ở cách đó khá xa, ban đầu thấy công chúa mềm mại ngã xuống thì hai người hiểu ý cười, lòng nghĩ điện hạ thật là nhân tài, màn trời chiếu đất cũng không gặp chướng ngại.
Nhưng mà sau khi công chúa ngã xuống đất, Thích Tâm lại thu dọn hành lý hoảng sợ chạy trốn, lúc này các nàng mới phát hiện xảy ra vấn đề, đừng nói là công chúa bị hút khô, ra mạng người rồi!
Xước Xước và Hữu Ngư sợ tới mức gan muốn nứt ra, hô to điện hạ, sau đó chạy như điên đến trước mặt công chúa. Lúc này công chúa thật sự bị ăn bẹp, Hữu Ngư kiểm tra mệnh môn của nàng, phát hiện nàng ị đánh hôn mê, dù sao trong chốc lát là không tỉnh lại được, hai người chỉ đành đưa công chúa về xe.
“Đàn ông đánh phụ nữ không phải đàn ông.” Hữu Ngư hung hăng nói: “Điện hạ của chúng ta đáng yêu như vậy, sao hắn có thể ra tay được!”
Xước Xước vừa khóc vừa quạt cho công chúa: “Con lừa trọc này không dễ chọc, ta xem hay là thôi đi.”
Không bao lâu không chúa đã tỉnh lại, nàng nhìn Xước Xước, lại nhìn đỉnh xe, vuốt cổ nói: “Không phải vừa nãy ta đang sờ đại sư à, sao lại về xe rồi?”
Hữu Ngư kiên quyết nói: “Không làm, chúng ta về Thiện Thiện đi.”
Xước Xước kể lại chuyện vừa rồi cho công chúa, nức nở nói: “Điện hạ bị người đánh ngất, con lừa trọc kia ra tay quá tàn nhẫn.”
Công chúa ngồi nửa ngày cũng chưa hồi thần, đến lúc này mới phát hiện cổ đau lâm râm, thì ra cách chạy thoát của Thích Tâm chính là đánh ngất nàng.
Rõ ràng người nguy hiểm hơn chính là hắn, dựa vào cái gì mà hắn lại ra tay trước? Công chúa xoa cổ, lã chã chực khóc: “Ta lại không hôn miệng hắn, cũng không cởi quần hắn, hắn đối xử với ta như vậy… Chẳng lẽ bởi vì nếu ta còn tiếp tục dây dưa, hắn sẽ không nhịn được?”
Năng lực tự bổ não của công chúa rất cao, dù là sự thật bi thương cỡ nào, nàng cũng có thể phát hiện điều khiến người vui mừng.
Ví như chuyện bị đánh này, nói cho cùng đây là đàn ông đơn thuần sử dựng bạo lực với phụ nữ, không giống thủ đoạn thường được dùng khi so chiêu trong giang hồ. Dù sao công chúa cũng rất tự tin, kiên quyết cho rằng trải qua sự nổ lực của mình, nàng đã cách ngày Thích Tâm thất thủ chỉ còn một bước, nếu không chàng sẽ không màng phong độ mà bỏ trốn mất dạng như vậy.
Công chúa nói rất tốt: “Đại sư Thích Tâm đang âm thầm thay đổi. Hữu Ngư, chúng ta đuổi theo đi, đánh người xong liền chạy? Hòa thượng chạy được nhưng miếu thì không!”