Trí tuệ cái gì, tất cả đều là đường ngang ngõ tắt, có lý nói không rõ.
Nàng nghĩ quá đơn giản, chỉ cần trói chặt chàng, không cho chàng làm ra hành động nguy hiểm khi thân mật là có thể sống vui sướng. Thật ra vị công chúa miệng đầy nhăng cuội này căn bản không biết cái gì là lưỡng tình tương duyệt, cái gì là yêu.
Thoát không được, đúng là làm người buồn rầu, đã rất lâu rồi chàng chưa từng vội vàng muốn hoàn thành một chuyện nào đó như thế này, muốn rời xa nàng, muốn đến chùa Đạt Ma ngay lập tức.
Chàng nhìn cô nương nhỏ xinh, lại sức sống vô hạn, nói mãi không bại này, thế mà lại cảm thấy khó giải quyết đến đáng sợ. Năm đó khi chàng quét ngang chiến trường, cũng có từng nghe nhắc đến hoàng tộc Thiện Thiện, cha mẹ công chúa cùng rơi vực bỏ mạng trong một lần đi du lịch, năm ấy nàng mới chỉ sáu tuổi.
Nàng ngây thơ lớn lên, bởi vì không có mẫu thân, không ai nói cho nàng nên sống cuộc sống như thế nào. Miễn cưỡng bị người đưa đến Thiên Tuế, nàng cũng hăng hái nỗ lực, một lòng một dạ muốn làm Vương phi của chàng.
Nếu là trước kia, chàng có rất nhiều cách làm nàng biết khó mà lui, thậm chí có thể giết nàng để tránh phiền phức về sau. Nhưng bây giờ vào cửa Phật, đệ tử nhà Phật không động sát tâm, chàng chỉ có thể hao hết miệng lưỡi đi thuyết phục nàng: “Thí chủ, cô có nhiều lựa chọn như vậy, cô nên chọn người tốt hơn, hà tất cả đời lo lắng đề phòng, lúc nào cũng phải lo lắng người bên gối sẽ ăn cô. Một đôi nam nữ sau khi kết thành vợ chồng, làm sao mới có tình cảm hòa thuận, làm sao mới làm bạn đến bạc đầu, thí chủ có biết không?”
Công chúa quấn sợi tóc bên mái quanh ngón tay, đáp cực kỳ trôi chảy: “Ai chơi theo ý người nấy, không can thiệp chuyện của nhau.”
Đại sư Thích Tâm nghẹn họng, nói không phải.
“Vợ chồng có thể sống hòa hợp lâu dài là dựa vào sự tin tưởng. Thí chủ nên tìm một người không làm cô lo lắng hãi hùng, cùng ngủ cùng dùng bữa, lúc thích có thể ôm…”
Công chúa nghe hòa thượng nói cái này thì phảng phất mở ra thế giới mới: “Đại sư chàng động xuân tâm? Ăn uống ngủ còn cả ôm một cái, không nên được nói ra từ miệng cao tăng như chàng.”
Nàng cố ý làm chàng khó xử, tuy rằng chàng có mất tự nhiên giây lát nhưng nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc.
“Vui buồn nhân gian vốn chính là như thế, không thể tránh được.” Chàng chân thành ha thiết nhìn về phía công chúa: “Thí chủ, đừng lãng phí sức lực trên người bần tăng, bần tăng đã xuất gia, đời này đều không thể hoàn tục, dù có hoàn tục cũng không thể cho thí chủ cuộc sống mà cô muốn.”
Công chúa tự động xem nhẹ điều mình không thích nghe, nàng vỗ tay nói: “Nghĩ cả đến chuyện hoàn tục rồi, có thể thấy bản công chúa đang âm thầm thay đổi tâm ý của đại sự, đại sư vui không?”
Vui cái quỷ! Thích Tâm thầm nghĩ nhưng không nói ra.
Chàng chỉ đành sửa sang suy nghĩ lại lần nữa, tìm một con đường khác vì một tương lai không bị nàng quấy rầy.
“Bần tăng có người bạn tri kỷ, năm nay 25, xuất thân danh môn, chưa hôn phối…”
Công chúa ngước mắt: “Tiêu Đình?”
Thích Tâm gật đầu: “Tuy hắn xuất thân võ tướng nhưng tinh thông viết văn, tính tình cũng rất tốt, không phải người Hoạch. Nếu thí chủ nguyện ý, hai vị có thể gặp mặt một lần… Vốn người xuất gia không hỏi chuyện hồng trần, nhưng nếu có thể thúc đẩy một mối nhân duyên thì bần tăng sẵn lòng giật dây bắc cầu.”
Chàng nói rất nghiêm trang, đúng là làm người hiểu lầm đại sư đại ái vô cương. Công chúa lại nhìn ra một chân lý ngàn đời không đổi — huynh đệ chính là dùng để đệm lưng.
Công chúa õng ẹo đáp: “Nhưng mà đại sư, ta sợ mình không xinh đẹp, không hợp khẩu vị của bạn đại sư. Chàng cũng biết, ở Thượng Quốc người Sôn không thể làm chính thê, lý tưởng của ta chính là làm chính thê mà. Chàng nói dựa vào khuôn mặt này, dáng người này, có thể làm bạn của đại sư nhìn với con mắt khác không?”
Ý tưởng của công chúa là như thế này, tạm thời lừa chàng đặt ánh mắt lên người nàng trước, ai cũng nói nàng tuyệt sắc, đại sư Thích Tâm lục căn thanh tịnh nhưng mắt không mù, chẳng may nàng đang liếc mắt đưa tình thì vừa vặn được chàng bắt được, lập tức khiến chàng mở lòng, chàng bỗng nhiên quyết định quý trọng nàng, đưa nàng về nhà thành thân, chuyện thế nào cũng chưa nói chắc được nha.
Nghĩ như thế, diệu thay diệu thay. Công chúa đã chuẩn bị tốt để xem đại sư thu hồi lời nói lúc trước, nhưng đại sư Thích Tâm không phản ứng như nàng đoán, chàng dời mắt nhìn đống lửa: “Bạn của bần tăng chỉ trọng đức hạnh, không ham sắc đẹp.”
Công chúa nói: “Vậy thì thảm rồi, bản công chúa căn bản không biết đức hạnh là cái gì.”
Thích Tâm bỗng nhiên phát hiện ở một mức độ nào đó, nàng và chàng rất giống nhau. Kiên cố, không bị ảnh hưởng bởi sự quấy nhiễu của người khác, mục đích cuối cùng cũng chưa bao giờ bị dao động.
Công chúa nhìn ra sự bất đắc dĩ trên mặt chàng, nói vậy chắc đại sư cảm thấy nàng rất không có tuệ căn nhỉ! Cái đó không quan trọng, công chúa cười với chàng: “Đại sư, không có chỗ trốn, không bằng vui sướng.”
Thích Tâm khẽ thở dài: “A di đà phật, người nói ân cần, người nghe vô ý, không cần tiếp tục phí miệng lưỡi.”
Công chúa nói đừng nha: “Những lời chàng nói ta đều nghe lọt, tuyệt không có ý coi rẻ đại sư. Chỉ là mong đại sư thông cảm cho sự khó xử của ta, đại sư hoàn tục chỉ là từ bỏ sở thích cá nhân, mà bản công chúa lùi một bước thì cái mất đi chính là sinh mệnh. So với việc bị người Hoạch khác ăn vào bụng, còn không bằng để đại sư được hời, tốt xấu chúng ta cũng coi như người quen, lúc cắn ta chàng sẽ nhẹ nhàng một chút chứ?”
Đàn gảy tai trâu, trẻ con không thể dạy, Thích Tầm hờ hững ngồi lại trước đống lửa, hờ hững nhắm hai mắt.
Công chúa nghiêng đầu nghĩ, chàng nhắm mắt còn khó làm hơn đóng cửa, muốn khiến chàng để ý đến sợ là không có khả năng.