Khi nghe mấy câu đầu, công chúa cảm thấy vừa dục vừa kích thích, rất có cảm xúc. Nhưng càng nghe càng thấy hụt hẫng, khi biết có khả năng nguy hiểm tới tính mạng, nàng liền bắt đầu chần chờ.
Hòa thượng sát giới sẽ không thể làm hòa thượng được, chỉ có thể tiếp tục làm Sở Vương. Nàng hy sinh chính mình hoàn thành tâm nguyện của Hoàng đế và Thái hậu Thượng Quốc, Thiện Thiện ngoài nỗi đau mất một công chúa ra thì không vớt được món lời nào nữa, đến năm sau vẫn tiếp tục tiến cống ngọc đẹp, tiến cống người Sôn à?
Tính toán rõ ràng ra, nàng cảm thấy mua bán thế này quá lỗ, nhưng nàng còn do dự, muốn thử lại lần nữa.
Công chúa lui ra sau nửa bước, miễn cưỡng cười hỏi: “Chàng sắp không nhịn được nữa à? Chàng sẽ làm hại tới tính mạng ta sao?”
Biểu cảm trên mặt chàng tiết lộ dục vọng của chàng, gương mặt kia đã không còn vẻ nhã nhặn khi xưa mà thay vào đó là tham lam vô cùng.
“Bần tăng rất khát…” Chàng nhìn chằm chằm cái cổ mảnh khảnh kia, hầu kết lăn lộn vì nuốt nước bọt: “Bần tăng muốn cắn gãy cổ thí chủ, muốn hút cạn máu của thí chủ.”
Rốt cuộc công chúa biết sợ, nàng che cổ lùi về phía sau liên tục: “Chàng, chàng, chàng… Bình tĩnh một chút, chúng ta cũng coi như quen thân, chàng đừng làm bậy!”
Chàng vốn chỉ muốn hù dọa nàng, Thích Tâm nói với chính mình như vậy. Hù dọa nàng, dọa nàng sợ bỏ chạy, làm nàng quay về bên bạn mình, như vậy tốt cho cả hai. Nhưng nàng quá cố chấp, nếu không dùng cách cực đoan thì nàng tuyệt đối không muốn rời đi.
Bụng chàng kêu vang vì đói, như cái xác không hồn, chàng nâng tay muốn bắt nàng, dây tua rua của chuỗi hạt bồ đồ quấn quanh tay lắc lưu trong gió.
Thật ra chàng biết tất cả đều không phải giả vờ mà là cảm xúc thật sự của mình. Chàng muốn áp chế khát vọng của bản thân, không để ý đến mùi hương đang thấm dần vào ruột gan, làm bộ không nghe thấy tiếng máu chảy ra khỏi mạch máu của nàng.
Công chúa rất kinh hoàng, hai mắt đẫm nước: “Đại… Đại sư, chàng không giống những người Hoạch đó…”
“Không giống?” Chàng cười âm u: “Cô còn không chạy là sẽ không kịp nữa.”
Chàng làm bộ bày ra tư thế tấn công, bỗng nhiên đánh về phía nàng, công chúa kêu lên một tiếc, chỉ chốc lát đã chạy ra mấy trượng.
Chỉ là nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, còn đứng tại chỗ nhìn chàng, tủi thân nói: “Chàng bị sao vậy? Có chuyện không thể từ từ nói à, chàng muốn uống máu, ta có thể lấy ra bát cho chàng, chàng cũng không cần phải cắn cổ ta…”
Chàng tức giận trong lòng, lại tiến lên phía trước, điều này khiến nàng quyết định tránh đầu sóng ngọn gió trước, đảo mắt đã chạy không thấy bóng dáng.
Đất trời rộng lớn, có gió thổi qua, khắp nơi rền vang tiếng gió.
Chàng đứng ở hai bên đầu ruộng thở nhẹ, lúc buông tay, lòng bàn tay cảm giác mát lạnh, trên lưng cũng ướt đẫm.
Cũng may, cuối cùng chàng vẫn khống chế được bản thân, không đuổi theo nàng. Dục vọng khổng lồ từng thổi quét trí óc bây giờ lại rút lui như thủy triều, chỉ còn lại một cái võ rỗng, không nhớ nổi điều gì.
Chàng mất lực ngã ngồi xuống bờ ruộng, cong người vùi mặt vào giữa hai đầu gối. Qua một lúc lâu mới dần hồi lại, chàng ngẩng đầu nhìn khắp nơi, nam bắc không một bóng người… Ngã phật từ bi, không có người thứ ba biết chàng mất không chế.
Kẻ phiền toái kia đã đi rồi, tóm lại là chuyện tốt. Ruộng khoai lang đỏ này chàng cũng không tiện tiếp tục quấy rầy, bèn khoanh tay nhặt đinh ba lên, vết máu trên đinh khiến chàng hơi chần chờ, cuối cùng vẫn nhặt lên rồi đặt hai cái ở hai đầu bờ ruộng, sau đó tìm chỗ trống đặt khoai lang đả đào lên, cuối cùng chàng cõng tay nải, xoay người tiếp tục lên đường.
***
Bên kia, công chúa ngồi trên xe không rên một tiếng, Xước Xước, Hữu Ngư nhìn chằm chằm nàng nửa ngày: “Điện hạ, người đang suy nghĩ gì vậy?”
Công chúa thở dài nặng nề: “Bản công chúa sinh ra nỗi nghi ngờ với dung mạo của mình, ta đẹp như vậy, còn ở bên hắn sớm chiều, thế mà hắn không trầm mê mỹ mạo của ta, chỉ ham máu của ta, ta cần dung nhan tuyệt thế này để làm gì!”
Hữu Ngư nói: “Điện hạ đừng nhụt chí, dù là máu hay là mặt, chỉ cần có thể câu lấy Sở Vương là người đã thành công hơn nửa rồi.”
Công chúa chống cằm nhìn núi xa ngoài cửa sổ, một vấn đề mới lại xuất hiện: “Không biết hắn có yêu cầu cụ thể với nơi chảy máu không, ví như cái đó… Nguyệt sự của bản công chúa…”
Ba người đều yên lặng nhìn nhau, sau đó đỏ mười cười.
Cho nên người Hoạch chính là phiền toái, ngày thường thì không sao, vừa ngửi thấy mùi máu là phát cuồng. Công chúa ở bên chàng hai ngày, vốn cho rằng có thể đi theo đến Vân Dương, thông qua việc ở chung để gia tăng tình cảm, kết quả thì hay rồi, không thể nói là việc xảy ra quá đột ngột hay là chàng trăm phương ngàn kế muốn dọa nàng chạy.
Xước Xước cẩn thận băng bó miệng vết hương cho nàng, đồng thời hỏi: “Điện hạ còn tính quay lại không?”
Công chúa nhớ tới cặp mắt kia là không khỏi co rúm lại: “Bản công chúa cảm thấy dưỡng thương trước rồi tìm sau cũng không muộn, rốt cuộc làm Vương phi quan trọng nhưng giữ được mạng nhỏ càng quan trọng hơn.”
Xước Xước và Hữu Ngư đều cảm thấy đây là hành động sáng suốt, nhưng mà sau khi chị đả kích, mất một thời gian rất dài công chúa cũng chưa gượng dậy nổi.
Xe ngựa của các nàng và đại sư Thích Tâm luôn gì trì khoảng cách hai dặm, đi một đường từ hướng tây, đi từ chính ngọ tới đêm tối.
Công chúa vẫn chưa hết ưu thương, nàng nhìn hai tâm phúc, lẩm bẩm tự nói: “Bản công chúa muốn sửa tên cho các ngươi…”
Xước Xước, Hữu Ngư kinh ngạc: “Sửa thành gì ạ?”
“Một người tên là Xa Xa, một người là Không Đủ.” Công chúa lã chã chực khóc: “Bởi vì bản công chúa không xứng.”
Đây là chủ nhân thất tình, thủ hại gặp nạn sao? Công chúa đã hoàn toàn không thể tự tin được nữa.
Hữu Ngư không tiếp lời nàng, Xước Xước chớp mắt nói: “Điện hạ chợp mắt một lát đi, qua một lúc nữa là ăn cơm rồi.”
Công chúa lắc đầu, lại thở ngắn than dài với nơi xa: “Núi cao sông dài quá nhàm chán, nhớ nhà nhớ giường nhớ hòa thượng…”
Có thể thấy được bậc thi nhân vĩ đại đều có lịch sự tình cảm phong phú, đặc biệt sau khi bị tổn thương càng có thể sáng tác phẩm xuất sắc có một không hai.
Tiêng kêu phát ra từ cái chuông đeo trên cổ ngựa quanh quẩn khắp chân núi, trong lòng công chúa cũng phập phồng theo tiếng chuông.
Thật ra câu nhớ hòa thượng kia đúng là cảm xúc chân thật trong lòng chàng, rốt cuộc khi vận mệnh không thể thay đổi thì học được cách thuận theo nó sẽ tương đối dễ chịu. Chẳng qua người kia mẫn cảm với mùi máu như thế thì rất khó xử, tương lai mỗi tháng bảy ngày không thể gặp nhau coi là việc nhỏ, chẳng may muốn sinh con thì phải làm sao?