Yểu Điệu Như Nàng

Chương 31

Trước Sau

break

Công chúa nghe thế thì muôn vàn cảm khái: “Các ngươi quả nhiên là trung phó của bản công chúa.”

Hữu Ngư gật đầu: “Nô ty nguyện trung thành với điện hạ trọn đời. Điện hạ mặc bộ đồ này không tiện, bọn nô tỳ đã chuẩn bị quần áo cho điện hạ tắm rửa, điện hạ có thể tìm nơi ẩn nấp để thay.”

Công chúa lại lắc đầu, cười âm hiểm: “Áo cưới này là pháp bảo thắng lợi của ta, ta muốn mặc nó đi đến chùa Đạt Ma. Đến lúc đó người trong thiên hạ đều biết hòa thượng Thích Tâm mang theo tân nương của người khác bỏ trốn, ta muốn hắn nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch.”

Hữu Ngư hiểu ra: “Thật sự là diệu kế đó điện hạ! A đúng rồi, vì để điện hạ và Sở Vương tiếp xúc nhiều hơn, chúng nô tỳ đã mua hết khoai lang đỏ của thôn. Khí hậu Thiên Tuế khô nóng, khoai lang đỏ lớn nhanh, điện hạ đưa Sở Vương đi đào khoai lang đỏ, tình cảm có thể tiến bộ vượt bậc.” Hữu Ngư nói, đoạn móc ra cái cái đinh ba nhỏ đưa qua: “Mong điện hạ làm việc tùy theo hoàn cảnh.”

Công chúa ừ một tiếng: “Các ngươi chờ tin tức tốt của ta đi, bản công chúa nhất định sẽ dụ hắn vi phạm hết giới luật thanh quy trước khi đến chùa Đạt Ma, hắc hắc.”

Hữu Ngư gật đầu cổ vũ, nàng ta chỉ tay về phía ngoài thôn: “Theo con đường này về phía trước, đến ngã tư thì rẽ vào hướng tây, hai bên bờ ruộng có cắm bù nhìn chính là mảnh ruộng khoai lang đỏ bọn nô tỳ mua. Điện hạ có thể ném cái đào khoai đi, nếu trong quá trình đào khoai lang đỏ mà Sở Vương cảm nhận được cuộc sống vui sướng của nông dân thì chúng ta có thể bỏ tiền mua một cái nông trại, để hai vị điện hạ thành gia trước, sau đó lại quay về Sở Vương phủ ăn sung mặc sướng.”

Công chúa nói được, nàng vỗ vạt áo, nhặt lấy mấy cái bánh màn thầu trong rổ nhét vào ngực, sau đó xách theo đinh ba rời đi, trước khi đi còn không quên đánh mắt với Hữu Ngư để xác nhận, phảng phất như trước nay chưa từng gặp gỡ lần nào.

Chỉ là nàng không ngờ rằng khi nàng trở về, Thích Tâm đã hóa duyên được hai chén cháo, đoan đoan chính chính đặt trên bàn đá dưới bóng cây lớn. Chàng vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng đạm bạc, chàng ngồi xếp bằng ở một bên, tay đếm bồ để, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi rụng xuống, mỗi một tia sáng cực mềm mà ấm, đánh lên quần áo chàng.

Công chúa dừng bước nhìn một lát, trong đầu tự động miêu tả dáng vẻ chàng, mỗi một sợi tóc đều quấn quanh thế tục vui sướng, cuộc sống vốn nên là như thế.

Cuối cùng chàng cũng nhận ra là có người tới, chàng chậm rãi mở bừng mắt, công chúa vội chạy tới, đong đưa đinh ba với chàng: “Ta gặp được người có lòng nhiệt tình, người đó cho ta mấy cái màn thầu, còn đồng ý cho chúng ta đào khoai lang đỏ nhà đó.” Vừa nói nàng vừa nhìn lên bàn: “Đây là chàng xin được à?”

Thích Tâm sửa đúng lời của nàng: “Là hóa, không phải xin.”

Quả nhiên xuất thân hoàng thân quốc thích, kiêu ngạo từ trong xương, dùng từ cũng phân biệt rõ ràn, hòa thượng duỗi tay xin cơm gọi là hóa duyên, ăn mày duỗi tay mới gọi là xin cơm.

Công chúa nói phải, hai người chia nhau mỗi người một chén. Chàng là người tao nhã có lễ, chàng rửa sạch chén đũa đã ăn xong rồi trả lại cho người ta, cuối cùng còn chắp tay: “A di đà phật, cảm ơn thí chủ.”

Người bàn ông bố thí nhân chén đũa, liếc nhìn công chúa một cái rồi lại cười đầy thâm ý với Thích Tâm, vẻ mặt hiểu rõ mà không nói.

Thích Tâm đã không muốn giải thích thêm nữa, nói cảm ơn xong liền nóng lòng rời đi, chàng dẫn nàng đi về phía cửa thôn.

Công chúa cầm đinh ba đi theo sau chàng: “Đại sư, chàng có thấy sống trong thôn cũng không tệ không?”

Thích Tâm nói không: “Mỗi người có mục đích sống của riêng mình, có người cố chấp với chấp niệm, cho người chỉ muốn giải thoát mình, rời xa tam giới.”

Công chúa xem như nghe ra tới, cố chấp với chấp niệm rõ ràng là nói nàng.

“Ta cũng không muốn có chấp niệm gì, trước kia ta là người phóng khoáng, ở Thiện Thiện cũng không có kẻ địch, mỗi thần dân đều rất thích ta. Nhưng từ khi đến quý quốc, có người lấy việc làm thiếp uy hiếp ta, có người muốn ăn ta, hoàn cảnh sinh sống khó khăn ác liệt, khó có thể miêu tả.” Công chúa bất đắc dĩ lắc đinh ba: “Thôi, không nói nữa, để cho ta lẳng lặng ăn quả đắng đi…” Nói xong, nàng trông mong nhìn chàng: “Đại sư, hôm nay chàng muốn phân biệt được đường muối không?”

Thích Tâm giữ nguyên vẻ mặt, nói không muốn.

Chàng ngẩng đầu nhìn về phương xa, dãy núi trùng trùng điệp điệp, chàng thở một hơi: “Chỗ này cách Vân Dương 160 dặm, bần tăng lên đường một mình thì khoảng 10 ngày là có thể đến nơi. Bây giờ có thêm thí chủ, hành trình chậm đi, còn chậm trễ nữa chỉ sợ sẽ không kịp pháp hội ở chùa Đạt Ma.”

Công chúa nghe xong thì bẹp miệng hỏi: “Chàng lại muốn bỏ ta lại?”

Thích Tâm nhìn về phía nàng, tuy rằng không nói gì nhưng trong ánh mắt như đã nói rõ.

Công chúa chột dạ, nghĩ Xước Xước và Hữu Ngư xuất hiện ở gần đó, chẳng lẽ bị chàng phát hiện rồi? Một người quá khó lừa sẽ không đáng yêu, công chúa lo lắng chàng lại tìm ra lý do khác nữa, vội nói đông nói tây, nâng tay chỉ hướng khác: “Mau xem, tới ruộng khoai lang đỏ rồi!”

Một cơn gió thổi qua, lá khoai lang sàn sạt lay động, công chúa rảo bước nâng tà váy nhảy xuống, nàng ngồi xổm trước một gốc cây lật qua lật lại xem xét, nhìn một hồi mới kinh ngạc vò đầu: “Còn chưa kết quả sao? Không có gì hết…”

Thích Tâm đi vào giữa bờ, chàng khom lưng nâng một dây khoai lên, kéo theo mấy củ khoai lang đỏ: “Có một số cây thu hoạch củ dưới nền đất, rễ không sâu thì rút ra là được, nếu đâm sâu thì phải nghĩ cách đào lên.”

Cái này dễ, có dụng cụ. Công chúa lấy ra, giơ đinh ba lên đâm vào đất.

Không biết là đất quá cứng hay là nàng dúng sức quá mạnh, công chúa “Ai da” một tiếng, giơ tay lên xem thì thấy miệng vết thương bị gốm cắt qua lúc trước vỡ ra rồi, lòng bàn tay chảy máu đầm đìa, máu lăn xuống ngón tay, nhỏ giọt vào đất.

Công chúa hoảng sợ kêu to: “Đại sư, ta chảy máu!”

Thích Tâm ngơ ngẩn, khoai lang đỏ trong tay vô thức rơi xuống đất. Cái này giống như ma chú, bỗng nhiên làm suy nghĩ của chàng rối loạn.

Chảy máu… Chảy máu… Chàng rùng mình, hoảng sợ xoay người sang chỗ khác.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc