Yểu Điệu Như Nàng

Chương 30

Trước Sau

break

Công chúa nói là làm, nếu đang ở Thiện Thiện thì khả năng nàng còn có gắng nặng là công chúa, không thể bỏ mặt mũi đi duỗi tay với người khác. Nhưng ở Thiên Tuế, nàng cảm thấy không có chướng ngại gì cả, hơn nữa còn có cảm giác nước chảy thành sông.

Công chúa gõ cửa một nhà nông, người mở cửa là một nông phụ, vì công chúa đang mặc một bộ hỉ phục cho nên bà ta nhìn công chúa với ánh mắt kỳ quái, không đợi công chúa mở miệng người này đá cứng rắn nói: “Nhà ta không có tiền không có lương thực cũng không có quần áo, nếu gõ cửa vì ba cái trên thì đừng mở miệng, tự trọng.”

Công chúa đụng phải đinh, người kia rầm rầm đóng cửa, nếu không rụt chân nhanh thì có khi chân nàng đã bị cửa kẹt lại.

Công chúa hoảng sợ, tủi thân nói: “Không có thì thôi, sao phải hung như vậy…”

Đến nhà tiếp theo, nàng có đã kinh nghiệm nên không chỉ nâng tay gõ cửa mà còn lên tiếng: “Xin hỏi… Có người ở nhà không?”

Lúc này người mở cửa là một ông lão tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, nếu thấy hòa thượng có lẽ sẽ gọi một tiếng “Thánh tăng”, nhưng mà nhìn thấy một cô nương mặc hỉ phục, ông ta suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Nhà ta không có con trai, cô đi nhầm cửa.”

Công chúa vội nói: “Tôi không tới tìm người, tôi lên đường đi ngang qua quý bảo địa, trên người không có lộ phí, trong bụng đói khát, có thể xin ông bố thí miếng cơm chay không?”

“Đòn gánh?” Ông cụ đột nhiên cất cao giọng, giống như đang hét lên với người bên kia núi: “Nhà tôi không có đòn gánh, có cây gậy trúc cô lấy không?”

Hóa ra là người điếc? Công chúa hơi nản lòng nhưng vẫn muốn thử lại một lần: “Không có cơm chay cũng không sao, có màn thầu cơm cháy hay bánh rau hẹ không? Nếu lại không có thì khoai lang hay khoai tây cũng được.”

Ông cụ nghiêng đầu cố gắng nghe: “Thịt luộc tỏi giã? Ai nha cảm ơn, ông già ta ăn chay, không ăn mặn, ý tốt của tiểu nương tử ta xin nhận. Chúc các ngươi trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử, đúng rồi, ngươi là tức phụ nhà ai?”

Công chúa khóc không ra nước mắt, biết nhà này cũng không được gì, nàng đành mất mát vẫy tay rời đi.

“Đi à?” Ông cụ dò đầu ra nhìn, thấy nàng đi xa mới hừ nói: “Tuổi trẻ không lo làm ăn lại đi mặc hỉ phục đóng giả đào hôn. Thời buổi này mánh khóe bịp người ngày càng cao minh, thật nghĩ ông già đây không hiểu việc đời à!”

Công chúa đã chịu đủ đả kích, vừa đi vừa ngập ngừng: “Xin cơm sao lại khó như vậy… Người nước lớn không có lòng thương gì cả, quả nhiên loại hoa phú quý nhân gian như mình không nên vào thôn mà nên vào thành mới phải.”

Có nhiều cơ hội để vào thành, công chúa bắt đầu tính toán có nên vào sòng bạc chơi hai ván hay không. Bằng vào kỹ năng của nàng, đánh cuộc mười lần có chín lần thắng, không chỉ đơn giản là ăn no bụng mà còn có thể vào khách điếm, đặt mua một chiếc xe ngựa, nàng và Thích Tâm có thể vừa đi vừa hát.

Nhưng tuy tưởng tượng tốt đẹp, hiện thực lại không cho phép, trong thành có nhiều người Hoạch, nơi rồng rắn hỗn tạp như sòng bạc càng nguy hiểm hơn, nàng không thể tự tìm phiền toái, đến lúc đó không còn đơn giản như bị chôn cùng, mà còn là bị cắt thịt lấy máu ngay tại chỗ, vậy thì mạng nhỏ coi như bỏ.

Nàng chỉ đành đến nhà tiếp theo xin ăn, chính nàng cũng không biết vì sao sẽ làm bản thân khó khăn như thế.

Tin tức hòa thượng dẫn theo tân nương vào thôn đã truyền đi khắp nơi, người thôn này chỉ tin điều mà đôi mắt nhìn đến, không có hứng thú đào sâu vào chuyện phía sau. Công chúa kéo hai chân nặng nề đi trên đường nhỏ trong thôn, nghĩ lại vừa ngồi mình hùng hồn tuyên bố, thì ra lời thề “Xin cơm nuôi chàng” làm thật lên lại khó vậy.

Đang lúc công chúa bi thương tuyệt vọng, chợt một người mặc quần áo mộc mạc đi ra từ ngõ nhỏ, người này là một thôn phụ, đầu đội khăn vuông.

Thôn phụ kia đưa một cái rổ ra trước mặt công chúa: “Mời.”

Công chúa cảm thấy quen thuộc, nàng chớp mắt đánh giá thân hình đối phương. Nàng nhận rổ mở ra thì thấy trong rổ đầy ắp thức ăn, có bánh bao, có bánh tráng, còn có bò khô.

Công chúa cay mũi: “Các ngươi không đi Vân Dương trước à?”

Nông phụ hít vào một hơi: “Nô tỳ trang điểm thành thế này mà vẫn bị điện hạ nhận ra ạ?” Rõ ràng là giọng nói của Hữu Ngư.

Công chúa xé miếng thịt bò bỏ vào miệng: “Các ngươi không động não à, trên đời nào có ai bố thí mấy cái này… Nhưng mà không sao, bản công chúa thật sự bị đói thảm, mấy ngày cũng chưa ăn được giọt nước luộc, chỗ này nào phải chỗ cho người ở!”

Hữu Ngư thấy mắt công chúa rưng rưng nước thì ảo não nói: “Điện hạ chịu khổ rồi, nếu biết trước đêm ở đồng cỏ khô đó thất bại thì thà nghĩ cách khác còn hơn.”

Công chúa không đi truy cứu chuyện người Hoạch thật giả, dù sao nàng biết những người trong vương phủ đó chỉ biết cái trước mắt còn hơn nàng, dù thật sự đưa người Hoạch thật tới cũng không phải không có khả năng. Nàng chỉ tò mò tuyến đường của Xước Xước và Hữu Ngư: “Sao lại trùng hợp gặp nhau ở đây vậy?”

Hữu Ngư nói không phải trùng hợp: “Bọn nô tỳ chú ý tới điện hạ suốt dọc đường. Biết điện hạ bị vùi vào mộ Tạ gia trước cả Sở Vương, vì cho Sở Vương có cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân nên bọn nô tỳ cố ý để người đúc bia tiết lộ tin tức cho sở Vương. Nếu hắn không cứu thì nô tỳ và Xước Xước đã chuẩn bị sẵn lửa và quốc rồi, bọn nô tỳ sẽ đào thi thể của điện hạ ra, bảo toàn thật tốt rồi mang về Thiện Thiện.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc