Đương nhiên công chúa không có mặt mũi thương lượng chuyện xấu hổ như vậy với Xước Xước và Hữu Ngư. Nàng cảm thấy mình có hơi thích đại sư Thích Tâm, có đôi khi nhìn cái đầu tròn trơn bóng của chàng, nàng còn nghĩ xong chuyện cái thai đầu nên sinh nam hay là nữ rồi.
Đoạn đường từ nơi này đến Vân Dương chỉ đi chừng mấy ngày, công chúa rất có ý thức gian nan khổ cực, biết chỉ cần chàng vào đến cửa chúa là khó gặp được chàng nữa. Nhưng bây giờ còn làm gì được, chàng giương nanh múa vuốt muốn ăn nàng, tuy rằng công chúa rất muốn hòa làm một với chàng nhưng loại “hòa làm một” này không phải “hòa làm một” kia.
Công chúa nhìn tay phải của mình, Xước Xước đã băng bó cho nàng nhưng vẫn còn đau, lần trước đào hố đã làm nàng bị thương rất sâu. Nàng thử nắm tay lại, có thể nghe thấy tiếng miệng vết thương bị rách ra, công chúa hít mạnh một hơi, khiến Xước Xước và Hữu Ngư căng thẳng nhìn sang.
“Sao vậy ạ?” Xước Xước vội kéo tay nàng xem xét: “Điện hạ còn đau không?”
Trên gác mái xe ngựa có treo một chiếc đèn nhỏ, ngọn đèn dầu màu cam chiếu sáng mặt myu công chúa, vẻ mặt công chúa trở nên quyết tuyệt hiếm có, nàng cắn răng nói: “Nào, lấy cho bản công chúa cái bát.”
Hữu Ngư và Xước Xước liếc nhau: “Công chúa lại nghĩ ra diệu kế gì ạ?”
Công chúa nặng nề nói: “Hắn muốn uống máu của ta, ta tính cho hắn một bát.”
Xước Xước và Hữu Ngư dại ra, Xước Xước nói: “Điện hạ, đó là máu, không phải sữa! Người chắt ra một bát thì còn muốn sống nữa không?”
Hữu Ngư đau đớn vô cùng: “Điện hạ, nô tỳ và Xước Xước còn phải dựa vào người để lấy tiền lương đấy, nếu người có chuyện gì thì chúng ta không sống nổi ở Thượng Quốc nữa đâu.”
Công chúa buồn bã thở dài, nhận thấy mình đang gánh trọng trách trên vai, đành lùi một bước nói: “Hình như bát hơi lớn thật, vậy đổi cái chén đi!”
Xước Xước đành phải đi tìm kiếm, tìm ra một cái chén trà sứ đưa cho công chúa, còn khuyên nhủ không dứt miệng: “Điện hạ, một hớp nhỏ cho hắn nếm thử cái mới là được, không thể làm bậy. Nhớ kỹ mục đích của chúng ta là làm hắn hoàn tục cưới người, không phải làm người thành căn bếp di động của hắn.”
Công chúa nói mình biết, nàng kiên quyết tháo vải quấn trên tay ra.
Miệng vết thương máu chảy đầm đìa, công chúa choáng váng đầu óc. Không được, không thể nhìn, nàng đành nghiêng người sang một bên, áp tay lên miệng chén. Nắm chặt tay một cái, dòng chất lỏng ấm nóng lập tức chảy ào ạt, công chúa vừa khóc vừa nói: “Vì danh hiệu Vương phi của ta, liều mạng!”
Công chúa được nuông chiều từ bé mà lưu lạc đến nước này, thật là làm người nghe đau lòng người thấy rơi lệ. Khó khăn lắm mới lấy được nửa chén, Xước Xước vội vàng băng bó lại cho nàng, sau đó quay đầu giục Hữu Ngư: “Mau đuổi theo Sở Vương nhân lúc máu còn nóng.”
Tốc độ của xe ngựa nhanh hơn đi bộ rất nhiều, Hữu Ngư ra sức quất roi, cuối cùng cũng thấy có người dừng bên đường, đốt một đống lửa.
Xe ngựa không dám tới gần, chỉ đứng ở sau cây đại thụ phía xa. Xước Xước tỏ vẻ miệng vết thương của điện hạ vẫn chưa khép lại, động một cái là bị vỡ ngay, nên để Hữu Ngư đi đưa máu để bày tỏ thái độ của công chúa, nếu đại sư Thích Tâm đồng ý thì hoan nghênh hoàn tục.
Hữu Ngư mang theo hy vọng của công chúa xuất phát, tuy rằng rất sợ hãi uy nghiêm của chiến thần, nhưng chiến thần đầu trọc có thanh quy giới luật ước thúc, thêm người Hoạch không có hứng thú với người thường, có lẽ sẽ không cấu thành uy hiếp đối với nàng ta.
Hữu Ngư bưng chén trà đi đến trước mặt đại sư Thích Tâm đang đả tọa, nàng ta chắp tay ra hình ra dáng với chàng rồi nói: “A di đà phật, mời!”
Đáng tiếc người kia giống như Phật trước kim cường, ngồi đoan chính bất động như núi. Hữu Ngư lấy can đảm kêu một tiếng đại sư: “Xin hỏi ngài ngủ rồi sao?”
Đối phương không để ý đền nàng ta, Hữu Ngư sờ mũi đặt chén xuống trước mặt chàng: “Đại sư, đây là một chút tâm ý của điện hạ nhà ta, tuyệt đối không bỏ thêm phụ gia, mong đại sư vui lòng nhận cho.”
Thật ra đưa máu cho người Hoạch đã xuất gia hoàn toàn là một cách làm khiêu khích, Hữu Ngư sợ bị đánh, không dám ở lại, đành đặt chén xuống rồi xoay người bỏ chạy.
Ba người tránh ở sau cây nhìn trộm ra, nhìn một lúc lâu cũng không thấy đại sư Thích Tâm có động tác gì.
Hữu Ngư nói: “Sở Vương thật sự si mê máu của điện hạ ạ? Hay là lúc trước đều là giả, làm thế là để dọa điện hạ sợ?”
Công chúa hơi tức giận: “Người này thật gian trá, nhất định là các ngươi không cẩn thận làm lộ hành tung, bị hắn phát hiện nên mới nghĩ ra hạ sách này.”
Haizz, quả nhiên ma cao một thước, đạo cao một trượng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, công chúa nhớ lại tình hình ở bờ ruộng lúc ấy, dáng vẻ chàng cận kề mất khống chế không giống giả vờ, nếu nói máu của nàng không đả động gì đến chàng, nói ra chính nàng cũng không tin.
Công chúa tính toán tìm tòi đến cùng, nàng muốn biết rõ rốt cuộc duyên cớ vì sao. Nhưng mà vừa mới nhảy ra ngoài nàng đã bị Hữu Ngư túm về, hai quân sư như lâm đại địch: “Điện hạ nghĩ lại, chẳng may Sở Vương thả câu dài bắt cá lớn, vậy thì người chết chắc rồi.”