Yến Đồng Thù gật đầu.
Hiền Lâm Quán ngày nào cũng nhàn, xin nghỉ chỉ là nộp mảnh giấy.
Tiễn Trân Châu đi rồi, Yến Đồng Thù lại lười biếng nằm dài trên tháp. Chân trái gác lên đầu gối phải, tay bốc hạt dưa cắn lách tách.
Nghe lời phải nghe ý.
Yến phu nhân cố ý nhấn mạnh “tình cờ gặp” Chu phu nhân, tức là không hề tình cờ nhá.
Năm ấy, Yến đại nhân bệnh nặng nguy kịch, lão sư thuốc lắc đầu, bảo khó qua nổi đêm. Đúng lúc ấy phu nhân lâm bồn. Để ông ra đi thanh thản, bà đành nói dối rằng sinh được con trai.
Ai ngờ Yến đại nhân vốn u uất vì tuyệt tự, nghe tin có “quý tử” liền như được tiếp thêm sinh khí, cứng cỏi kéo dài thêm tám năm mới nhắm mắt.
Tiên hoàng nghe chuyện “mừng được quý tử mà khỏi bệnh”, lấy làm cảm động, còn sai người ban thưởng, thăm hỏi.
Thế là nguyên chủ bị đẩy lên con đường nữ giả nam trang, không lối quay đầu.
Sau đó, Yến đại nhân cùng trắc thất Trần Mỹ Dung sinh muội muội Yến Lương Ngọc. Khi Lương Ngọc vừa tròn hai tuổi, thì ông qua đời.
Khi đó Yến đại nhân là chính tam phẩm quan to.
Chu gia chỉ ngũ phẩm.
Nguyên chủ mới tám tuổi.
Ai ngờ tám năm sau, bệnh cũ tái phát, ông đột ngột qua đời.
Yến đại nhân đi rồi, Yến gia chỉ còn Yến phu nhân, nguyên chủ, tỷ tỷ Yến Lương Dung, và muội muội hai tuổi Yến Lương Ngọc, mẹ góa con côi.
Yến gia chỉ có Yến đại nhân làm quan, căn cơ không dày. Từ đó, Chu gia dần dần không còn qua lại nữa.
Về sau, nguyên chủ mười bốn tuổi đã thi đỗ trạng nguyên, danh chấn kinh thành. Chu gia lại bỗng nhiệt tình, nhắc lại hôn ước năm xưa.
Yến phu nhân không thích sự thế lợi của Chu gia, lấy cớ con còn nhỏ mà gác lại.
Rồi Yến Đồng Thù xuyên tới.
Khi ấy nguyên chủ vì tính tình chính trực, thẳng thắn can gián, đã đắc tội không ít người. Triều đình toàn sài lang hổ báo, mắt sáng như đèn, rình rập Yến gia.
Yến Đồng Thù tự biết mình có cái “đuôi tội khi quân”, càng đánh không lại đam lão hồ ly đo. Nếu cứ cố chấp đối đầu đám lão hồ ly đã lăn lộn mấy chục năm trên quan trường, thì chỉ có đường chết. Nghĩ một hồi, nàng chọn cách khác.
Nhân lúc tiên hoàng tuổi cao, coi trọng danh tiếng “thánh đức”, nàng chuyên tìm chuyện vụn vặt mà đàn hặc. Hoàng thân quốc thích, văn võ bá quan, ai sơ hở một chút là bị nàng chép tên dâng sớ.
Ngày nào cũng đúng giờ.
Đúng quy trình.
Đúng phép tắc.
Làm đến mức tiên hoàng thấy nàng là nhức đầu.
Nàng tính rất chuẩn, tiên hoàng không muốn mang tiếng hôn quân bức tử trung thần. Vậy thì nàng liền dựng hình tượng “chính trực, cực kỳ chính trực, vô cùng chính trực”, hở chút là đòi nghiêm trị cả triều, sẵn sàng lấy đầu đập cột điện Thừa Cống.
Chẳng bao lâu, tiên hoàng chịu nàng hết nổi, tìm cớ đá đít nàng đến Hiền Lâm Quán.
Yến Đồng Thù vui vẻ tiếp chỉ.
Từ đó an tâm nằm thẳng cẳng cho tới bây giờ.
Chỉ cần nàng yên ổn ở Hiền Lâm Quán đến khi cáo lão hồi hương, để thiên hạ quên hẳn sự tồn tại của mình, thì sẽ không ai lật lại thân phận nữ nhi của nàng. Yến gia và nàng đều sẽ được bình an.
Chỉ tiếc, nam nhi Yến gia bị đẩy vào “lãnh cung”, tiền đồ đứt đoạn. Chu gia liền lạnh nhạt.
Vài năm sau, Chu đại nhân thăng lên tứ phẩm Trung Phụng Đại Phu.
Hai nhà không ai nhắc đến hôn ước nữa, tưởng như việc đó đã trôi theo năm tháng.
Nào ngờ, Chu Chính Tuân và Yến Lương Ngọc chẳng biết từ bao giờ đã nảy sinh tình ý. Khi ấy Chu Chính Tuân mười bốn, Lương Ngọc mười ba.