Cầm ấm lắc lắc, à, hết nước.
Hôm nay vừa vào làm đã nằm thẳng, đâu có đi lấy nước nóng đâu mà đòi uống.
Nàng xách ấm đứng dậy: “Trân Châu, ngươi ăn trước, ta sang bên mượn Giang đại nhân ít nước.”
Trân Châu: “Thiếu gia, để nô tỳ đi.”
Trân Châu giật lấy ấm, chạy vèo sang phòng bên.
Yến Đồng Thù làm biên soạn sách quan ở Hiền Lâm Quán tám năm, Trân Châu đưa cơm tám năm, sớm quen hết các vị đại nhân nơi này.
Với quan viên, Hiền Lâm Quán chẳng phải chỗ tốt, chỉ là nơi biên soạn sách mà thôi.
Tiên hoàng không coi trọng việc biên soạn sách, triều đình chẳng để tâm, ngân sách thì ít ỏi chẳng có bao nhiêu, lại không có lợi ích, cũng chẳng có quyền lực. Bị điều tới đây, chẳng khác nào đã bước nửa bước vào “lãnh cung” trong chốn quan trường.
Hồi đầu vào đây ai nấy đều phẫn uất, chạy ngược chạy xuôi tìm cửa ngõ, mong được điều đi nơi khác.
Có quan hệ thì dần dần thì đều đi cả.
Còn lại không quan hệ không cửa ngõ chỉ đành ở lại; ở lâu, lòng bất bình cũng dần lắng dịu.
Giang đại nhân phòng bên là người không quan hệ.
Chức thấp hơn Yến Đồng Thù hai cấp. Thuở mới đến, ông ta còn là phẫn thanh, ngày nào cũng mắng triều đình ít nhất một canh giờ, Yến Đồng Thù khi ấy rất bội phục tinh lực ấy.
Giờ thì khác, lâu ngày, Giang đại nhân uể oải, suốt ngày như hồn ma bị rút cạn tinh khí.
Quả nhiên, Trân Châu gõ cửa, Giang đại nhân mặt mày tang thương mở cửa. Ông ta nghe xong, lướt vào phòng rồi lại lướt ra, như kẻ đi làm mười năm bị hút khô, đổ nước của mình vào ấm của Trân Châu.
Gió lạnh thổi qua, oán khí trên người Giang đại nhân phả đầy mặt Trân Châu.
Trời ơi!
Trân Châu xách ấm chạy về, vỗ ngực: “Thiếu gia, Giang đại nhân này sao mới nửa tháng không gặp, mà oán khí còn nặng hơn trước?”
Yến Đồng Thù dang tay: “Sao mà ta biết được?”
Trân Châu vừa nhặt trà vừa nói: “Thiếu gia, đã năm năm rồi, sao Giang đại nhân vẫn nghĩ không thông? Nô tỳ thấy làm việc ở Hiền Lâm Quán tốt lắm: việc thì ít, tiền thì nhiều, lại tự do. Nô tỳ ngưỡng mộ còn chưa kịp đây này.”
Yến Đồng Thù gật đầu lia lịa, tán thành.
Trong mắt người khác, Hiền Lâm Quán là “lãnh cung”; trong mắt nàng, nơi này là một nơi quá tuyệt vời!
Mỗi ngày làm bốn canh giờ, cũng tức là tám tiếng.
Có phòng làm việc riêng.
Không ai quản thúc, không chỉ tiêu, không quy định phiền hà; không chấm công, không công tác, còn không bị khiếu nại.
Chỉ cần sáng ra khỏi nhà, tới nơi pha ấm trà, bày đĩa điểm tâm, cầm vài quyển sách tranh ngồi lật; rảnh thì sửa hai trang sách, không hứng thì bảo hôm nay chữ chưa vừa ý, xé đi, mai viết lại.
Dù sao chẳng ai quản. không KPI, không áp lực.
Lương tháng phát đủ, đúng hạn; đến năm tự động thăng chức, tăng bổng lộc.
Đúng là chốn mơ ước của dân làm công!
Nhớ lại kiếp trước trực bệnh viện hai mươi bốn giờ liền, làm trâu làm ngựa, Yến Đồng Thù suýt nữa rơi lệ.
Khi đó vì sợ bị hút khô, nàng nghe nói pháp y nhàn hơn, còn có thể vừa làm vừa ôn thi; nào ngờ thân thể không chịu nổi, mệt đến nỗi đột tử chết luôn.
Có lẽ trời cao nghe thấy tiếng kêu khổ trong lòng nàng, mới ban cho một đời “nằm thẳng” hoàn mỹ như thế.
“Thần linh ơi! Tín nữ nguyện cả đời mặn chay xen kẽ, đổi lấy cả đời ở lại Hiền Lâm Quán!” Nàng thầm cầu khấn.
Ăn xong, Trân Châu thu bát đũa vào hộp: “Thiếu gia, đừng quên xin nghỉ đấy.”