Yến Đồng Thù ném vỏ hạt vào thùng, lại với lấy đĩa lạc.
Mười ba tuổi thôi.
Tính tuổi này theo tuổi hiện đại, cùng lắm mới lớp bảy.
Đúng là yêu sớm.
Mấy đứa tuổi này là bướng bỉnh nhất. Chu gia phản đối thế nào, Chu Chính Tuân cũng không lùi. Hai người còn hẹn nhau bỏ trốn.
Hai nhà sợ chuyện ầm ĩ, mất mặt, đành thuận theo, chính thức đính hôn.
Đã đính hôn rồi, Chu gia lại bảo hai đứa còn nhỏ, chờ thêm vài năm.
Điều này Yến Đồng Thù vô cùng tán thành.
Mười ba mười bốn tuổi đã thành thân, đúng là trái với tam quan của nàng quá, thật sự không ổn.
Năm Lương Ngọc mười lăm bàn chuyện hôn sự, định ngày. Chu phu nhân lâm bệnh, việc này đành gác lại.
Năm Lương Ngọc mười sười sáu lại bàn lại chuyện hôn sự. Chu phu nhân bệnh cũ tái phát, lại gác lại.
Khó khăn lắm nửa năm sau khỏi hẳn, Yến gia định nói tiếp, thì tiên hoàng băng hà.
Cứ thế trì hoãn mãi cho tới bây giờ.
Mắt thấy Lương Ngọc đã qua tuổi mười sáu, sắp sang mười bảy thành “lão” cô nương trong miệng người đời. Yến phu nhân bắt đầu sốt ruột, cố tìm dịp chặn đường Chu phu nhân.
Yến Đồng Thù đặt đĩa lạc xuống, nằm sấp suy nghĩ.
Xem ra là đã chặn được người rồi.
Nàng không cho rằng mười bảy là già. Nhưng ở thời đại này, qua mười bảy mà chưa thành hôn, trong lứa đồng niên khó tìm được nam tử chưa thành gia lập thất.
Nàng hiểu sự lo lắng của Yến phu nhân.
Chỉ là Chu gia…
Khó mà nói được.
Tận đáy lòng, nàng luôn cảm thấy cho dù Chu Chính Tuân kiên trì đến cùng, Yến gia nhún nhường mà gả con đi thì đối với Lương Ngọc, Chu gia cũng chưa hẳn là nơi tốt đẹp gì cho cam.
Tiếc thay, không chỉ Chu Chính Tuân sắt đá, mà Yến Lương Ngọc ngốc nghếch kia cũng sắt đá không kém.
Giờ Chu Chính Tuân đã thi đỗ tiến sĩ, đang chờ bổ nhiệm.
Nghe nói gần đây Chu gia đầu tư ngân trang gặp biến cố, chủ hiệu bỏ trốn, lỗ nặng. Còn đắc tội mấy vị đồng liêu cùng góp vốn, đang lúc thiếu tiền xoay xở.
Yến Đồng Thù khẽ nhíu mày.
Phen này Yến phu nhân “tình cờ gặp”, e là cũng do Chu phu nhân thuận nước đẩy thuyền. Muốn mượn tiền Yến gia lo lót cho Chu Chính Tuân một chức vị tốt.
Ngày mai bàn hôn sự…
E rằng miệng Chu gia sẽ há mồm đòi hỏi phần của hồi môn không nhỏ đây.
“Haiz…”
Nàng thở dài.
Nghĩ cũng vô ích. Chuyện hai nhà, nàng không làm chủ được. Chuyện hai đứa trẻ trâu kia, nàng càng không lay chuyển nổi.
Yến Đồng Thù đứng dậy, mở tủ sách, lựa một quyển "Phong Nguyệt Bảo Giám chi Thiên Địa Chân Tâm", phủi bụi, thong thả lật xem.
...
Ánh nắng xuyên qua tầng mây mỏng, chiếu xuống mái ngói uyên cung xanh biếc đan xen, ánh lên từng lớp lưu ly lạnh lẽo.
Thùy Củng điện nguy nga tráng lệ, kim long uốn lượn quanh trụ đá.
Tần Dịch ngồi ngay ngắn trên long ỷ.
Huyền y huân thường, mười hai chương văn thêu rồng mây nhật nguyệt, từng nét đều hiển lộ uy nghi vô thượng.
Dung mạo hắn tuấn tú mà lạnh lùng, mày kiếm sắc như lưỡi đao chưa rút khỏi vỏ, đáy mắt sâu thẳm, đạm mạc đến mức không ai đoán được hỉ nộ.
Thượng thư Tả Bộc Xạ kiêm Môn Hạ Thị Lang - Thường Chính Chương được ban tọa ngồi phía dưới.
Điện rộng, mà tiếng hô hấp cũng nghe rõ.
“Lão sư.”
Tần Dịch chậm rãi mở miệng, thanh âm trong như hàn ngọc chạm nhau. Trong tiếng gọi đó vẫn còn chút kính ý của học trò đối với người từng dạy mình, nhưng nhiều hơn là sự chừng mực và khoảng cách của một đế vương.