Thạch Uẩn Ngọc cười trừ: "Trời nóng quá nên ta tắm lâu chút."
Tiểu Lan không nói gì thêm, quay sang cười đùa với ba người kia, giọng điệu đầy phấn khích.
"Hôm nay ta nhìn thấy Đại thiếu gia từ xa, thật tuấn tú làm sao, không biết sẽ cưới người vợ như thế nào nhỉ."
"Cưới ai thì không biết, nhưng ta nghe Lý ma ma ở nội viện nói, lần này Đại công tử về ở ít ngày, phu nhân dường như có ý định chọn cho ngài ấy một thông phòng."
"Ái chà, thật sao?"
"Ngươi bé mồm thôi, ta cũng chỉ nghe người ra nói."
"Cũng không biết ai sẽ tốt số như vậy, Đại gia là nhân vật thần tiên nhường ấy, nếu có thể đi theo ngài, sau này chủ mẫu vào cửa mà vận khí tốt, biết đâu được nâng lên làm di nương, cả đời ăn sung mặc sướng."
"Chúng ta đừng có mơ mộng nữa, phu nhân có chọn thì cũng chọn từ mấy tỳ nữ thân cận hoa dung nguyệt mạo bên cạnh bà ấy thôi."
"..."
Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ nghe, nằm xuống một góc.
"Thúy Thúy, tỷ không tò mò về Đại thiếu gia sao?"
Có người đột ngột hỏi, nàng khựng lại một chút.
Nàng nhớ lại cái nhìn thoáng qua lúc bưng món ăn khi nãy.
Khi đó Cố Lan Đình ngồi ở vị trí đầu phía dưới chủ tọa, mặc áo bào gấm xanh, tay cầm chén rượu sứ trắng, chuyện trò vui vẻ với người bên cạnh.
Dáng ngọc lung linh, phong thái nhẹ nhàng.
Quả đúng như lời đồn, là một bậc khiêm khiêm quân tử.
Nàng hoàn hồn, khẽ đáp: "Đó là chủ tử, ta đâu dám tò mò."
"Tỷ cứ quy quy củ củ, thật vô vị."
Nàng không đáp lại, nằm nhìn những ngôi sao ngoài cửa sổ.
Chẳng bao lâu sau mấy người kia cũng ngừng chuyện trò, tiếng ngáy và tiếng nghiến răng hòa vào nhau.
Thạch Uẩn Ngọc mở mắt, không chút buồn ngủ.
Ánh đèn rực rỡ trong ký ức hiện đại đan xen với bóng tối trĩu nặng lúc này, cảm giác cô độc lạc lõng lại trào dâng.
Nàng rón rén ngồi dậy, khoác y phục, như một bóng ma lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng.
Sau khi vào phủ nàng thường hay mất ngủ, năm năm trước tìm được một chốn tốt, coi như là "căn cứ bí mật" của nàng.
Góc Tây viên gần tường phủ có một gò đất nhỏ, trên gò có tòa đình Thưởng Vũ, dựng sát hồ Liễu Lãng. Vị trí hẻo lánh, đêm xuống ít người qua lại, có thể nhìn qua đầu tường thấy được hình dáng mờ ảo của tháp Bảo Thục phương xa.
Đêm nay trăng thanh gió mát, ánh sáng bàng bạc trải khắp mặt đất, cỏ cây lay động.
Nàng men theo lối mòn quen thuộc khẽ bước, nghĩ đến việc ba ngày nữa là có thể cầu quản gia viết giấy chuộc thân, dây thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút.