Cũng may nàng còn chút may mắn, Trương trù nương đối xử với nàng khá tốt, bà thường lén dúi cho nàng chút đồ ăn. Nhờ vậy mà nàng mới không đến nỗi còi cọc quá mức.
Có thể nói Trương trù nương là người duy nhất đối tốt với nàng kể từ khi xuyên đến thời đại này.
"Ăn nhanh lên, ăn xong thì đi lấy nước lau rửa, hôm nay mệt lử rồi." Trương trù nương vỗ vai nàng, quay người đi dọn dẹp bếp lò.
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu: "Vâng, Trương ma ma cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Ăn cháo xong, nàng xách thùng gỗ đi ra bên giếng ở hậu viên.
Gió đêm phả vào mặt mang theo hương hoa. Ngồi đốt lửa trong bếp cả ngày, mồ hôi vã ra, bộ y phục vải thô dính dấp trên người rất khó chịu.
Thạch Uẩn Ngọc vô cùng nhớ nhung vòi hoa sen ở hiện đại.
Nàng vắt khăn lau mặt, rồi cởi bỏ y phục để lau rửa cơ thể.
Đôi lông mày đen rậm ban ngày biến thành lá liễu thanh tú, khuôn mặt vàng vọt cũng lột xác thành làn da trắng ngần như tuyết ngưng.
Ánh trăng đổ xuống người nàng, soi rọi dung nhan rạng ngời, diễm lệ kinh người. Như cây hoa đùn tuyết, tựa trăng mới tỏa sáng.
Năm năm trước dung mạo nàng dần trổ mã, có một đêm Trương trù nương dậy làm đồ ăn khuya cho chủ tử trong phủ, nàng phụ giúp nhóm lửa. Xong việc hai người ngồi bên bếp sưởi ấm, bà nhìn gương mặt nàng mà than ngắn thở dài: "Thúy Thúy à, con phải giấu cho kỹ gương mặt này đi."
Sau này Thạch Uẩn Ngọc mới biết, con gái duy nhất của trù nương chính vì dung mạo xinh đẹp mà bị lão gia coi trọng nạp làm di nương, chẳng bao lâu sau thì mắc bạo bệnh, ngọc nát hương tan.
Chuyện trong chốn đại viện thâm sâu, đâu có đơn giản như vậy.
Trước khi xuyên không nàng làm biên tập viên, lúc rảnh rỗi từng đọc rất nhiều tiểu thuyết cung đấu trạch đấu, tất nhiên cũng hiểu đạo lý "Phàm phu vô tội, kẻ mang ngọc mới có tội". Có câu nói thế nào nhỉ, nhan sắc mà không có thế lực chống lưng thì chính là đường tử.
Vì thế nàng bắt đầu che giấu dung mạo, tô đậm lông mày, dùng thảo dược bôi cho mặt vàng đi. Mỗi ngày lau rửa xong, đều sẽ lấy bút vẽ mày và thảo dược từ trong ngực ra, hóa trang lại đàng hoàng rồi mới về ngủ.
Trở lại phòng xép thì đèn đã tắt, nơi ở chung chật chội chen chúc bốn nha đầu, bọn họ đang thì thầm to nhỏ.
"Thúy Thúy tỷ, sao tỷ ngày nào cũng lề mề thế."
Người lên tiếng là Tiểu Lan, mới mười bốn tuổi, ngày thường líu lo như chim chích, nói chuyện rất thẳng thắn.