Nàng lại cảm thấy, người này hẳn là kẻ có dục vọng quyền lực cực lớn, Y sẽ chỉ chọn một người thê tử có lợi cho bản thân Y mà thôi.
Tiền viện hoa sảnh đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi treo đèn lồng lụa mỏng, soi rọi cả một viện hải đường Tây Phủ phấn hồng rực rỡ.
Mấy nha hoàn mặc áo gấm, tay xách hộp thức ăn bước đi uyển chuyển. Thạch Uẩn Ngọc nghiêng người cúi đầu, đợi các nàng đi qua rồi mới xách hộp đi xuyên qua hành lang gấp khúc.
Nàng không dám chậm trễ, vòng qua cửa góc tây đưa hộp thức ăn cho nha hoàn chuyên trách dâng món.
Lúc xoay người lại, mấy gã sai vặt mặc áo vải xanh thẳng thớm vừa khéo đi tới, nói cười huyên náo không nhìn đường, nàng tránh không kịp nên va phải vai một người trong số đó, bầu rượu trên tay gã sóng sánh, trào ra vài giọt rượu.
"Đây là rượu Lê Hoa Bạch trăm lượng vàng đấy, ngươi có mắt không hả?"
Gã sai vặt thấy là một nha đầu mặc áo vải thô, dung mạo tầm thường, lập tức trợn mắt quát tháo.
Rõ ràng là chính gã không nhìn đường đâm sầm vào, lại còn đổi trắng thay đen.
Thạch Uẩn Ngọc không biện bạch, lặng lẽ lùi lại nửa bước.
Nơi này không phải hiện đại. Trong phủ đệ Tri phủ này, thân phận tỳ nữ nhóm lửa như nàng còn chẳng bằng con sâu cái kiến, tranh cãi một câu chỉ tổ rước họa vào thân.
Gã sai vặt thấy nàng khiếp nhược, hừ một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn theo bóng lưng gã, ánh mắt lạnh lẽo.
Nhin, nàng phải nhẫn nhịn.
Năm xưa bị phụ mẫu nguyên thân bán vào Cố phủ, ký văn tự bán mình tám năm, nay chỉ còn ba ngày nữa là mãn hạn, nàng cũng đã tích cóp đủ bạc chuộc thân, rất nhanh thôi nàng sẽ được tự do xuất phủ.
Nàng rảo bước vội vã quay về phòng bếp.
Tiếp đó là mấy canh giờ chân không chạm đất, thêm củi, rửa bát đĩa, truyền món, bận rộn mãi đến khi trăng lên giữa trời, tiếng đàn sáo ở tiền viện dần ngớt, nhà bếp mới được chút thanh tịnh.
Trương trù nương để phần cho nàng một bát cháo nóng, Thạch Uẩn Ngọc ngồi xổm bên bếp lò ăn từng ngụm nhỏ.
Nhìn bóng dáng tất bật của Trương trù nương, trong lòng nàng cảm thấy ấm áp vô cùng.
Mười năm trước tỉnh giấc sau một giấc ngủ, linh hồn xuyên vào một tiểu cô nương cổ đại tám tuổi, ngay cả cái tên cũng không có. Mười tuổi bị bán vào phủ Tri phủ làm nha đầu nhóm lửa, từ đó nàng có cái tên "Thúy Thúy".
Thời gian đầu làm nha đầu nhóm lửa chẳng dễ chịu chút nào, chuyện bị đánh bị mắng xảy ra như cơm bữa.