Xuyên Thành Thông Phòng Của Quyền Thần Phản Diện

Chương 5

Trước Sau

break

Những năm qua nàng sống như đi trên băng mỏng, chỉ sợ chưa tìm được đường về nhà thì đã bỏ mạng nơi đây.

Cũng may cuối cùng đã đợi được đến ngày mãn hạn, đợi chuộc thân thoát khỏi nô tịch, cầm số bạc còn lại tìm một kế sinh nhai, sẽ không cần suốt ngày nơm nớp lo sợ nữa.

Sắp đến gò đất, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng người.

Nàng giật thót mình, lập tức né người nấp sau một gốc liễu thô to.

Trong đình có người.

Hai nam nhân đứng dựa lan can, trên bàn đá trước mặt bày bầu rượu và chén nhỏ.

Giờ này còn bách bộ trong vườn, chắc chắn là chủ tử trong phủ hoặc khách quý.

"Thiếu Du, huynh nói xem, huynh về phủ cũng chẳng được thanh nhàn, cái vụ án độc sư ở Dương Châu kia có gì đâu mà tra?"

Một giọng nói lè nhè say khướt vang lên, đầy vẻ oán khí.

Thạch Uẩn Ngọc lén lút ló đầu ra.

Người đứng quay lưng về phía nàng, mặc áo bào màu xanh, dáng người cực cao, tư thái nhàn tản, không phải Cố Lan Đình thì là ai.

Người bên cạnh mặc áo Hàng La màu trắng trăng non là bạn tốt của Cố Lan Đình.

Ban ngày lúc truyền món nàng đã thấy qua từ xa, hình như tên là Thẩm Yến. Lúc này hắn say đến mức đứng không vững, bá vai Cố Lan Đình.

Cố Lan Đình đỡ lấy hắn, giọng điệu ôn hòa: "Thẩm huynh say rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi thôi."

"Nghỉ? Sao mà nghỉ yên được?"

Thẩm Yến mạnh tay đẩy Y ra, lảo đảo hai bước, chỉ vào mặt Cố Lan Đình: "Huynh rõ ràng biết vụ án Dương Châu đó là củ khoai lang nóng bỏng tay! Năm ngoái Lý đại nhân ở Đô Sát Viện tra được một nửa, liền bị gán cho cái tội tham ô bị đày đi Quỳnh Châu, Thánh thượng bảo huynh tra án, là tin huynh hay là lấy huynh ra làm bia đỡ đạn??"

Nét cười trên mặt Cố Lan Đình không giảm, ánh trăng soi rọi dung nhan, đôi mắt đào hoa kia ánh lên tia sáng lưu chuyển, tựa ngọc chìm dưới nước lạnh: "Thẩm huynh xin hãy thận trọng lời nói."

"Ta cứ muốn nói đấy!" Thẩm Yến bị hơi men xông lên, miệng mồm không kiêng dè: “Còn cả lệnh đường, ngày ngày nhét nha hoàn vào phòng huynh, đưa thiệp mời, muốn huynh cưới tiểu thư quyền quý, huynh thì hay rồi, một mực không nhận."

"Huynh nói xem rốt cuộc huynh mưu cầu cái gì? Đang yên đang lành không muốn, cứ phải lội vào vũng nước đục này, làm cô thần nghiệt tử..."

Lời còn chưa dứt, Cố Lan Đình đột ngột xoay người.

Ánh trăng chiếu sáng rõ ràng sườn mặt của y.

Không đợi đối phương kịp phản ứng, Y nhấc chân đạp mạnh vào thắt lưng Thẩm Yến, lực đạo không hề nhẹ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc