Thì ra là nữ thị vệ thân cận bên cạnh công chúa đã cứu nàng.
“A Nguyệt!”
Công chúa Cao Ngọc vội vã chạy tới bên nàng, giọng nói dịu dàng lộ rõ lo lắng.
Nàng ấy đưa tay vén tóc mái ướt sũng cho nàng, vội hỏi: “Sao muội lại rơi xuống nước? Là ai ức hiếp muội?”
Lúc này Lâu Đường Nguyệt mới nhìn rõ cảnh tượng trước mắt. Bên hồ đã tụ lại không ít thiếu nữ, mỗi người một vẻ, ánh mắt đều dõi theo nàng.
Nữ nhân kia nghe thấy lời công chúa, liền lộ rõ vẻ bất mãn: “Ý công chúa là ta cố ý đẩy Lâu Đường Nguyệt xuống sao???”
“Nghê Hỉ!” Một thiếu nữ bên cạnh nàng ta vội kéo tay nhắc nhở, ý là đừng quên đây là công chúa, chớ có vô lễ.
Nghê Hỉ miễn cưỡng thu lại hành động, chỉ vào Lâu Đường Nguyệt: “Rõ ràng là nàng...”
Lâu Đường Nguyệt kéo tay công chúa, cụp mắt dịu giọng: “Ta biết khi nãy mình lỗ mãng, đắc tội với Nghê tiểu thư là ta không đúng, ta vốn định đến xin lỗi, chẳng ngờ trong lúc sơ ý lại không cẩn thận mà rơi xuống nước. Nghê tiểu thư không hề đẩy ta.”
Lời này nói ra, người nghe khó tránh khỏi suy nghĩ. Xin lỗi kiểu gì mà đến mức mất cảnh giác cả sau lưng?
Những người có mặt đều không phải kẻ ngu ngốc, tự nhiên hiểu trong đó ắt hẳn có điều mờ ám. Hơn nữa, chuyện ở yến tiệc ban nãy, nhiều người cũng đã lờ mờ đoán được chân tướng, chẳng ai muốn trở thành quân cờ bị lợi dụng thêm lần nữa.
Chỉ là... cảnh tượng này sao lại có cảm giác quen thuộc?
Tất nhiên là quen bởi khi nãy trong yến tiệc, chính Nghê Hỉ cũng dùng chiêu "lùi một bước tiến hai bước", giả vờ đáng thương để giành thế chủ động.
Công chúa Cao Ngọc nghe xong lời nàng thì càng thêm kinh ngạc, nhìn nàng chăm chú.
Nhưng khi thấy ánh mắt Lâu Đường Nguyệt khẽ chớp, như ngầm ra hiệu điều gì, nàng ấy liền hiểu ra, chỉ nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nàng, tỏ ý để nàng tùy ý ứng phó.
Nghê Hỉ ngàn vạn lần không ngờ nàng lại giở trò này. Chẳng phải Lâu Đường Nguyệt là kiểu người nóng nảy, một châm là nổ tung ngay sao? Sao bây giờ lại biết dùng chiêu nhún nhường???
Lâu Đường Nguyệt bình tĩnh nhìn nàng ta, ánh mắt trong suốt: “Nghê tiểu thư có thể rộng lòng tha thứ cho sự thất lễ của ta trong yến tiệc không?”
Một mỹ nhân vừa mới rơi xuống nước, quần áo ướt sũng, tóc đen còn đang nhỏ giọt, trông mong manh đáng thương thế kia, nàng ta có từ chối nổi không?
Trong lòng Nghê Hỉ uất ức nhưng ngoài mặt vẫn phải nặn ra nụ cười cứng nhắc: “Tất nhiên rồi. Lâu tiểu thư đã thành khẩn như vậy...”
Lúc này, một nữ nhân bên cạnh Nghê Hỉ bước ra nói: “Lâu tiểu thư toàn thân đã ướt đẫm, giờ mà rời đi cũng bất tiện. Hay để ta dẫn người đi thay y phục?”
“Tô tiểu thư nói có lý.” Công chúa Cao Ngọc dịu dàng tiếp lời: “A Nguyệt, ta đưa muội đi thay y phục kẻo bị cảm lạnh.”
Lâu Đường Nguyệt nhìn chủ nhân yến tiệc Tô Lâm Lang, thấy nàng ấy khẽ mỉm cười, trong đôi mắt như đã nhìn thấu mọi chuyện.
Nàng liền hướng về phía công chúa: “Công chúa không cần lo lắng, cứ tiếp tục vui chơi đi ạ.”
Rồi nàng khép chặt áo khoác trên người, dịu giọng nói: “Đa tạ Tô tiểu thư.”
Nàng cùng Tô Lâm Lang rời đi, đến lối rẽ thì bắt gặp Chu Hồi đang đứng đó.
Thấy hai người, Chu Hồi thoáng có chút bất ngờ nhưng vì nam nữ hữu biệt nên chỉ nhẹ gật đầu hành lễ.