Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 3

Trước Sau

break
Tư thế nàng ta ung dung, vừa nghe thấy tiếng động liền dừng động tác pha trà, quay đầu lại.

Gương mặt như hoa như ngọc, y phục vàng nhạt khiến nàng ta trông mảnh mai yếu ớt, đôi khuyên tai màu xanh biếc càng tô thêm vẻ dịu dàng mong manh.

Nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi nàng ta lập tức tắt đi khi trông thấy nàng, đôi mắt xinh đẹp quét qua một vòng rồi cất tiếng đầy mỉa mai: “Ai ai cũng chán ghét ngươi, ngươi còn mặt mũi mà ở lại nơi này sao?”

Lâu Đường Nguyệt tiến lên một bước, mỉm cười nhẹ nhàng: “Đến ngươi còn không ngại ở lại, ta sao lại phải đi?”

Lời này khiến đối phương nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng: “Khi nãy trong yến tiệc ai ai cũng thấy rõ ngươi bắt nạt ta, ta ở lại đây có gì không đúng?”

Hóa ra người cãi nhau với nguyên chủ chính là nàng ta.

Lâu Đường Nguyệt im lặng, muốn mượn cơ hội này tìm hiểu thêm tình hình.

Quả nhiên thấy nàng không phản bác, thiếu nữ kia liền lộ vẻ đắc ý, đứng dậy bước ra khỏi đình, tiến gần tới trước mặt nàng.

“Lâu đại tiểu thư, ngươi không đấu lại ta đâu. Vừa rồi ta chỉ nói đôi ba câu, đã khiến mọi người đều đứng về phía ta.”

Lâu Đường Nguyệt đã hiểu rõ có lẽ chính nữ nhân này cố tình gây chuyện trong yến tiệc, lợi dụng tính khí kiêu căng của nguyên chủ để dồn nàng vào thế bất lợi.

Nghĩ đến sợi tơ hồng trên tay nàng ta... chẳng lẽ nàng ta nhằm vào nguyên chủ vì công chúa?

Phải thử dò xét mới được.

Nàng thay đổi sắc mặt, tức giận nhìn đối phương: “Ta biết ngươi cố tình hại ta. Dám đối đầu với ta như vậy, không sợ ta mách với công chúa sao?”

“Ngươi cứ đi mà nói đi!” Nữ nhân kia cất giọng đắc ý: “Dù sao thì e là giờ nàng ta cũng lo thân mình còn chưa xong.”

Nói xong, dường như nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt nàng ta thoáng thay đổi. Song rất nhanh lại trở nên kiên định, như thể quyết tâm phải đạt được bằng được:

“Đồ của ta, vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về ta.”

“Ngươi đang tranh giành với ai?” Lâu Đường Nguyệt chăm chú nhìn nàng ta, chậm rãi hỏi.

Nữ nhân kia không ngờ nàng lại không nổi giận, ngược lại còn bắt lấy sơ hở trong lời mình để truy vấn, nhất thời nghẹn lời.

“Sao không nói tiếp? Hay là ngươi sợ rồi?” Lâu Đường Nguyệt bật cười nhẹ giọng trêu chọc.

“Ta... Ta sao phải sợ!” Nữ nhân kia rõ ràng đã hoảng loạn, nhưng vẫn gượng gạo phản bác.

Đúng lúc ấy, một tràng tiếng nói cười từ xa truyền tới, Lâu Đường Nguyệt lập tức nhận ra có người đang đến gần.

Nàng vừa ngẩng đầu thì thấy đối phương nhanh chóng thu lại vẻ mặt, ánh mắt hiện lên ý cảnh cáo.

“Lại nếm thử mùi vị vừa rồi xem.”

Chỉ trong thoáng chốc, thấy nữ nhân kia chạy về phía bờ hồ, Lâu Đường Nguyệt liền đoán ra ngay ý đồ.

Được thôi, vậy thì mượn nước đẩy thuyền, thuận tiện cải thiện hình tượng vốn bị bôi xấu của nguyên chủ một chút!

Nàng lập tức bước nhanh về phía trước, giữ lấy tay đối phương. Nhìn thấy ánh mắt đắc ý nàng ta ngoảnh lại, Lâu Đường Nguyệt khẽ mỉm cười: “Ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.”

Thoáng thấy vẻ ngơ ngác nơi đối phương, Lâu Đường Nguyệt không do dự buông tay. Chỉ trong nháy mắt, cả người nàng rơi thẳng xuống làn nước lạnh ngắt.

Cũng may giờ là mùa hạ, nếu là đông thì dù thế nào nàng cũng không làm vậy.

Âm thanh hỗn loạn của bước chân và tiếng người vọng qua mặt nước, lọt vào tai nàng. Lâu Đường Nguyệt mở mắt, thấy có người ôm lấy mình sau đó cả hai cùng được kéo lên bờ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương