Dù chỉ được nhắc sơ qua trong truyện nhưng nàng nhớ rõ nguyên chủ và công chúa vốn là bằng hữu. Chỉ tiếc sau này vì tính cách kiêu ngạo của nguyên chủ mà hai người tuyệt giao.
Nàng thầm nghĩ, không rõ nguyên chủ vừa rồi đã tranh cãi với ai bởi vốn dĩ trong truyện, nguyên chủ có thể gây gổ với bất kỳ ai!
Nghĩ đến tính tình chua ngoa của nguyên chủ, nàng thu lại nụ cười cố ý bày ra dáng vẻ kiêu căng: “Có chuyện đấy. Ta không muốn tiếp tục tham dự yến tiệc nữa.”
Đây là lời thật lòng. Nàng cần một mình yên tĩnh suy nghĩ, nếu cứ ở cạnh đám người kia e rằng sớm muộn gì cũng bị lộ tẩy.
Công chúa Cao Ngọc dường như đã quen với cách cư xử ấy, không hề tức giận mà dịu dàng an ủi: “Được, ta đi cùng muội.”
Công chúa quả nhiên giống hệt như trong sách tính tình hiền hòa, chân thành đối đãi bạn bè.
Chính vì vậy, nàng không thể đi cùng kẻo bị phát hiện có điều bất thường.
Nàng vừa định từ chối, thì một giọng nam trầm thấp bỗng truyền tới: “Ngâm Hạ.”
Bùi Ngâm Hạ chính là tên thật của Công chúa Cao Ngọc. Ai lại lớn gan đến mức gọi thẳng tên của công chúa như vậy?
Nàng quay đầu nhìn theo tiếng gọi, không bỏ lỡ vẻ vui mừng vụt qua trên gương mặt Cao Ngọc.
Người kia mặc trường bào xanh đậm, tóc đen buộc cao, ngũ quan tuấn tú. Ánh mắt tràn ngập ý cười, chuyên chú nhìn về phía công chúa.
Gương mặt nàng ấy ửng hồng: “Chu Lang sao lại đến nơi này?”
Một đôi trai tài gái sắc, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ khiến Lâu Đường Nguyệt thức thời lặng lẽ rời đi.
Nàng hướng về phía Cao Ngọc cáo từ, thấy nàng ấy còn do dự, liền vỗ vỗ tay nàng ấy trấn an.
“Công chúa cứ yên tâm.”
Nói rồi, nàng xoay người bước đi. Nhưng khi ánh mắt lướt qua cổ tay nam tử kia, nàng bất ngờ dừng bước vì tơ hồng đang từ từ hiện rõ nơi cổ tay gã.
Sợi tơ ấy kéo dài dọc theo đường lát đá, vắt qua hành lang gấp khúc, không biết nối đến nơi đâu.
Nàng nghiêng đầu nhìn về phía cổ tay công chúa, tuyết trắng mịn màng, lại chẳng có lấy một sợi đỏ nào.
Tơ hồng chỉ xuất hiện khi hai người nảy sinh tình ý với nhau. Vậy mà nơi cổ tay công chúa lại hoàn toàn trống rỗng, chứng tỏ tình cảm giữa họ không phải đôi bên cùng đáp lại.
Nam nhân kia, rõ ràng đã có người trong lòng.
Công chúa dường như nhận ra điều gì, nhẹ giọng hỏi: “A Nguyệt, sao thế? Muội cần ta đi cùng không?”
Lời vừa dứt, nàng liền bắt gặp ánh mắt nam nhân lộ ra một tia chán ghét, tuy rằng chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Nàng hơi nheo mắt, nhưng rất nhanh gương mặt gã lại trở nên ôn nhu như cũ, khiến người ta không khỏi ngờ vực liệu đó có phải là ảo giác.
“Không sao đâu.” Nàng mỉm cười đáp, rồi quay lưng rời đi.
Vừa đi dọc theo hướng tơ hồng, nàng vừa hỏi: [Hệ thống, những đôi như vậy cũng phải tác hợp sao?]
[Những mối lương duyên tốt sẽ tăng độ ngọt gấp đôi, còn lương duyên sai trái thì sẽ không được cộng điểm đâu nha! Ký chủ thật thông minh, mới đó đã phát hiện ra rồi!]
Nếu không phải nàng phát hiện kịp thời, chẳng phải công cốc sao?
Lâu Đường Nguyệt thầm mắng Hệ Thống Rải Đường một trận trong lòng.
Đi qua vài hành lang, vòng quanh giả sơn, một tòa đình mới hiện ra trước mắt nàng. Sợi tơ hồng cũng dừng lại nơi cổ tay một thiếu nữ đang ngồi trong đó.