Quay đầu nhìn lại theo hướng sợi tơ ấy, nàng lập tức nhận ra đầu bên kia nối liền với cổ tay Nghê Hỉ.
Quả đúng là một đôi!
Dường như Nghê Hỉ cũng đã trông thấy Chu Hồi, trên mặt hiện lên vài phần vui mừng. Nhìn thấy gã rẽ sang một lối nhỏ giữa những khóm hoa, nàng ta cũng vén váy, lén lút đi theo.
Lâu Đường Nguyệt nhanh chóng quay sang Tô Lâm Lang: “Tô tiểu thư, phiền người giúp ta chuẩn bị xe ngựa về phủ. Ta muốn rời đi trước một chút.”
Tô Lâm Lang cũng chẳng lấy gì làm lạ, chỉ khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho nha hoàn đi chuẩn bị.
“À phải ta chợt nhớ hình như có đánh rơi đồ trong đình, để ta quay lại tìm một chút. Xe ngựa lát nữa ta sẽ lên. Tô tiểu thư bận rộn, không cần tiễn ta.”
Nói rồi, Lâu Đường Nguyệt xoay người rời đi, phía sau truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Tô Lâm Lang: “Đa tạ Lâu tiểu thư.”
Quả là người thông minh.
Lâu Đường Nguyệt biết rõ Tô Lâm Lang có việc cần xử lý nên không phiền nàng đi cùng. Tô Lâm Lang thì cũng nhìn ra nàng có mục đích riêng khi muốn quay lại đình, nên cũng thuận nước đẩy thuyền. Ai nấy đều được điều mình muốn.
Lâu Đường Nguyệt lặng lẽ đi theo hai người kia, bước chân dẫn nàng tới một tiểu viện hoang vắng. Mặc cho hè đến hoa nở chim ca, nơi đây lại mang một vẻ tiêu điều hiu quạnh.
Nàng nấp sau hòn giả sơn, lặng lẽ nhìn hai người trong viện đang thổ lộ tâm tình.
Chu Hồi dịu dàng vén mấy sợi tóc vương trên trán Nghê Hỉ: “Vất vả cho nàng rồi, Hỉ Nhi.”
Nghê Hỉ nhẹ lắc đầu: “Không vất vả gì cả.”
Gã ôm nàng ta vào lòng: “Sắp rồi, rất nhanh thôi, ta sẽ rời khỏi công chúa.”
“Vẫn là kế hoạch cũ sao?” Nghê Hỉ lên tiếng, giọng có phần ngập ngừng.
“Đương nhiên.” Ánh mắt Chu Hồi thoáng lướt qua tia hung hiểm: “Ta sẽ không để nàng ấy cản trở chúng ta.”
“Chúng ta phải khiến thiên hạ đều tin rằng tất cả là lỗi của công chúa.”
Thấy Nghê Hỉ không đáp lời, gã dịu giọng trấn an: “Ta biết Hỉ Nhi của ta lương thiện, nên ta đã tìm được người thích công chúa. Đến ngày sinh thần nàng, ta sẽ “tặng” cho họ một đêm động phòng hoa chúc.”
“Công chúa thất thân, hoàng thượng tự nhiên không thể tứ hôn nữa.”
Lâu Đường Nguyệt nhìn hai người ôm ấp si mê, ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo.
Chu Hồi vừa muốn rời bỏ công chúa, lại vừa muốn bảo toàn danh tiếng, còn bày ra thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, thật khiến người ta buồn nôn.
Chờ hai người bày tỏ xong, chuẩn bị rời khỏi viện, nàng lập tức tìm một góc khuất trốn đi, đợi họ đi xa rồi mới hiện thân.
“Cặn bã! Thật độc ác!”
Lâu Đường Nguyệt cất bước rời đi, nàng phải nhanh chóng báo tin cho công chúa Cao Ngọc.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương sen thoang thoảng. Giữa làn hương hoa lại xen lẫn một mùi trầm hương nhàn nhạt, thanh nhã mà lạ lẫm, không hợp với nơi này.
Nàng lập tức nhìn về phía mùi hương phát ra. Nơi đình viện hoang phế đằng xa, mơ hồ có bóng áo trắng thấp thoáng.
Là ai? Người đó... đã nhìn thấy mọi chuyện vừa rồi sao?
Còn chưa kịp xem rõ bóng người nơi đình viện, đã có một nha hoàn bước đến: “Lâu tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Tuyệt nhiên không nhắc đến việc nàng đang ở đây làm gì, càng không dò hỏi nửa lời.
Lâu Đường Nguyệt theo nha hoàn rời đi, suốt dọc đường đều trầm ngâm suy nghĩ làm thế nào để nói rõ với Công chúa Cao Ngọc mọi chuyện vừa rồi.