Xuyên Thành Nha Hoàn Dạy Vỡ Lòng Cho Nam Chính Thì Phải Làm Sao

Chương 5-2

Trước Sau

break

Chương 5: Nữ phụ pháo hôi từ nha hoàn hiểu chuyện biến thành nha hoàn bưng trà rót nước (2/2)

Mãi cho đến khi nàng chắc chắn không trách tội hắn nữa thì Trường Thanh mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Xuân Hiểu thực sự không trách hắn, nàng nhớ trong cốt truyện có ghi thân thế của Trường Thanh.

Vốn là con trai độc nhất của Thặng thân vương không cùng họ vua trong triều đại này, bị kẻ gian làm hại trọng thương mà mất trí nhớ, tình cờ được đại công tử tử giàu nhất thành Dương Châu thu nhận, sau khi bình phục không muốn rời đi,  tình nguyện ở lại làm hộ vệ cho nam chính, đến cuối cùng mới được Thặng thân vương nhận trở về.

Nam chính không hổ là nam chính, ngay cả người trên đường tuỳ tiện nhặt được cũng phải là một cái đùi to. Xuân Hiểu vẫn muốn có một mối quan hệ tốt với hắn, dù sao trong thế giới xa lạ này, có nhiều bạn bè cũng sẽ tốt hơn.

Mà Trường Thanh không hổ là hộ vệ bên cạnh nam chính, không chỉ thân hình cao lớn mạnh mẽ mà gương mặt cũng đẹp, vết sẹo từ đuôi lông mày đến thái dương, tăng thêm vẻ nam tính hoang dã cho hắn, hắn nói chuyện cùng nàng có thể đỏ mặt đến nửa ngày, thực sự thuần khiết và ngoan ngoãn, tương phản rất lớn, chính là mẫu người Xuân Hiểu yêu thích nhất.

Sau một tuần dưỡng thương, dưới sự bồi bổ của các loại dược liệu quý giá, vết thương trên lưng của Xuân Hiểu gần như đã lành, vết thương ngoài da trên tay chân của cũng đã kết vảy, lập tức có thể hoạt động.

Ngày hôm đó, Xuân Hiểu đang ở trong viện chờ nam chính trở về, định xin hắn cho phép trở về tú viện. Ngày đầu tiên tới đây không có cơ hội thưởng thức, bây giờ mới nhìn thấy cảnh quan trong viện, thiết kế khá đẹp, có núi giả, hồ nước nhỏ, còn có giàn nho, dưới giàn nho còn có ghế xích đu. Phía bên kia là một cây bồ đề, lá cây xanh tốt còn nở hoa. Trong viện có trồng rất nhiều hoa, đủ giống loài, trăm hoa đua nở tạo nên một bức tranh rực rỡ sắc màu.

Xuân Hiểu thực sự muốn ngồi trên ghế xích đu để cảm nhận một chút, nhưng không dám, dù sao thì đây là nơi ở của nam chính, đi lung tung cũng không tốt.

Đợi ở trong sân cho đến khi trời tối, Xuân Hiểu mới thấy Trường Thanh và Trường An đỡ nam chính say xỉn trở vê.

Hai người họ đỡ thiếu gia vào phòng nằm xuống, cuối cùng cũng có thời gian lau mồ hôi.

Người đến bàn chuyện làm ăn hôm nay là người Đông gia Thuỵ vương phủ ở kinh thành, khai thác mỏ ngọc thạch, rất khó chiều, bàn chuyện làm ăn thì phải uống rượu trước, rõ ràng thiếu gia là chủ nhà, lại bị bọn họ ép uống rượu, nói rằng sau khi uống rượu nói chuyện làm ăn mới có ý tứ.

Đúng là bắt nạt trắng trợn, bọn họ có bảy tám người, nhưng thiếu gia thì chỉ có một, cuối cùng, Trường Thanh Trường An đã ngăn chặn rất nhiều rượu mới chốt được chuyện làm ăn này.

Trường An đang ở bên trong phục vụ, Trường Thanh bước ra khỏi cửa hướng về phía Xuân Hiểu, lễ phép thỉnh cầu: "Xuân Hiểu cô nương, vừa rồi Lưu Văn quản gia đã đi gọi thầy lang để lấy thuốc giải rượu, phỏng chừng đang trên đường về, chờ lát nữa còn làm phiền cô, vào bếp nấu một bát canh giải rượu cho thiếu gia tỉnh táo, làm phiền cô Xuân Hiểu rồi."

"À, được." Xuân Hiểu ngây ngốc gật đầu, khoan đã, không đúng nha, nàng là định từ chối mà, tại sao lại được giao nhiệm vụ đi nấu thuốc chứ?

Xuân Hiểu chưa bao giờ nấu thuốc, với sự giúp đỡ của nữ đầu bếp, mới thành công nấu ra một bát,  sau khi mang thành phẩm trở về, Trường Thanh và Trường An đang đợi bên ngoài cửa, Xuân Hiểu vốn muốn ném cho bọn họ rồi trở lại phòng, đợi nam chính ngay mai thức dậy rồi nói sau.

Nhưng Trường Thanh trước mặt ngượng ngùng gãi đầu: "Xuân Hiểu cô nương, Trường An và tôi đều là những nam nhân to lớn, tay chân vụng về, sợ rằng sẽ không thể đút thuốc đúng cách, nếu không phiền cô thêm một lần nữa, đút cho thiếu gia uống canh giải rượu này?"

Nói xong cũng không đợi Xuân Hiểu trả lời, lòng bàn chân của hai người họ trượt đi như thể bị bôi dầu, hết cách rồi, lão gia và phu nhân đã thông báo, phải nghĩ ra mọi cách để cho thiếu gia và Xuân Hiểu cô nương có cơ hội riêng vun đắp tình cảm, bây giờ là thời cơ tốt, lúc này không rút lui thì đợi tới khi nào nữa?

Xuân Hiểu hoảng loạn nhìn hai người họ đang chạy trốn, dáng vẻ đầu đầy vạch đen, không nói nên lời, Nàng biết phải làm sao đây? Bối cảnh Vi phủ trong truyện này là ngoại trừ thời gian gã sai vặt nha hoàn quét dọn ra, còn lại đều không được ra vào nội viện vào giờ này, bây giờ biết tìm ai đây?

Vi Thượng Nguyên nằm lặng lẽ trên giường, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu lại, trông hết sức khó chịu.

Xuân Hiểu cầm bát thuốc lên, nhẹ nhàng thổi cho nguội, khẽ vỗ vai hắn một cái rồi gọi: "Tỉnh lại đi, uống canh giải rượu nào, nếu không sáng mai đầu sẽ đau hơn nữa."

Người say rượu dường như đã nghe thấy lời của Xuân Hiểu, nhấp một ngụm, ngoan ngoãn uống cả bát.

Xuân Hiểu vui vẻ nhét góc chăn cho hắn, hài lòng gật đầu , rượu phẩm của nam chính khá tốt, không quậy phá lại nghe lời, uống say liền ngoan ngoãn ngủ.

Xuân Hiểu nhìn nam nhân nằm trên giường ngoan ngoãn, sau khi xuyên tới đây, lần đầu tiên cẩn thận nhìn gương mặt chính diện, thật là đẹp trai nha, mũi cao, khuôn mặt hoàn hảo. Lần đầu tiên trực tiếp cảm nhận được cái gọi là lông mày kiếm mắt sáng, theo thuật ngữ hiện đại đó chính là một khuôn mặt người mẫu hoàn hảo. Nam chính không hổ danh là nam chính, thiết lập luôn là top đầu.

Trong truyên, những ngón tay vàng của nam chính được tác giả tối ưu hóa, vừa đẹp trai lại giàu có, vừa tốt bụng lại cao ráo.

Mà đây dù sao cũng là một thế giới thịt văn, nam chính thậm chí còn được tác giả ưu ái vô số lần, cái gì mà to, dài và dày, đây là tiêu chuẩn cơ bản, tác giả cho thiết lập một ngày một đêm vẫn chưa gục ngã.

Xuân Hiểu lén liếc một cái về chỗ đó của nam chính, chăn phủ kín nên chẳng nhìn thấy gì, chậc chậc, cái thiết lập nghịch thiên này, ưu ái như vậy chỉ dành cho nữ chính trong truyện thịt văn thôi, người bình thường có thể không chịu nổi.

Đút thuốc xong, mọi việc coi như hoàn thành.

Xuân Hiểu vừa định đứng dậy rời đi, đột nhiên, cổ tay bị người trên giường nắm lấy, kéo mạnh một cái ngã lên giường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc