Chương 6: Chuyện gì thế này? Sao nam chính có thể sau khi uống rượu mà giở trò lưu manh a!
Xuân Hiểu nằm úp mặt trên chăn, sợ hãi không dám cử động, chuyện gì vậy, nam nhân vừa được khen lại hư hỏng rồi sao? Mới vừa khen nhân phẩm tốt khi say rượu liền giở trò lưu manh hả.
Mà kẻ đầu xỏ kéo người qua bao vây, liền không có động tĩnh. Xuân Hiểu véo cánh tay hắn cho đến đau cả tay, nam nhân say rượu này thậm chí trong mơ cũng không cau mày.
Nàng cũng không rõ liệu nam chính này là đang cố tình hay chỉ giả vờ ngủ.
Cạy mở cũng không ra được, điều quan trọng nhất là nàng vừa mới ăn tối xong nên bây giờ rất buồn ngủ, Xuân Hiểu lắc đầu để cố gắng tỉnh táo, không được, không được, không được ngủ, nếu thực sự ngủ thiếp đi thì sáng sớm ngày mai tỉnh lại dù có nhảy xuống sông cũng không thể rửa sạch.
Nghĩ đến sự trong sạch của mình, Xuân Hiểu không quan tâm đến việc hắn có tỉnh dậy hay không, danh tiếng của mình là trên hết, hơn nữa nhỡ hắn tỉnh lại rồi nói mình thừa dịp hắn say rượu mà cố trèo lên giường thì sao đây? Nàng liền vươn tay véo mặt hắn để đánh thức hắn dậy.
Nhưng nam nhân đang ngủ ôm nàng chặt hơn, còn vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dỗ đanh nàng như một đứa trẻ, trong miệng còn lẩm bẩm cái gì đó.
Oaaaa, làm sao kỹ năng dỗ ngủ của nam chính lại thuần thục đến vậy, tại sao một người đang ngủ cũng có thể làm được, có biến rồi có biến rồi.
Xuân Hiểu còn chưa kịp thoát ra khỏi sự phấn khích bát quái, đã lập tức ngủ thiếp đi dưới cái chạm của ai đó, trước khi mất đi ý thức, nội tâm Xuân Hiểu tức giận tự mắng mình: Mình ghét khả năng ngủ trong vài giây này.
*****
Ngủ một giấc đến tận bình minh, trước khi mở mắt Xuân Hiểu duỗi tay chân hoạt động thoải mái, ngáp một cái thật lớn, nàng chống thân thể mình ngồi dậy, lau nước mắt sinh lý chảy ra do ngáp.
"Chào buổi sáng, Xuân Hiểu cô nương. Tối qua cô ngủ ngon chứ?”
"Tốt, vô cùng tốt. Đây là giấc ngủ ngon nhất mà ta có kể từ khi đến đây," Xuân Hiểu còn chưa nói xong, lại không để ý hình tượng mở miệng ngáp lớn: "Ngươi...”
"A a a a a a!!!”
"Có chuyện gì vậy?" Trường Thanh người đang canh gác bên ngoài, nghe thấy động tĩnh nóng lòng đá cửa đi vào.
Ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
"Không phải, huynh nghe ta giải thích" Xuân Hiểu khép năm ngón tay lại giơ phía trước .
Suy nghĩ mãnh liệt của Trường Thanh không thể diễn tả nổi, trong miệng lẩm bẩm: "Thiếu gia, xin lỗi, ta không nên quấy rầy chuyện tốt của thiếu gia." Bên khoé miệng không nhịn được mà nở nụ cười bát quái, nhanh chóng lui ra đóng cửa phòng lại.
Lòng bàn tay vươn ra vẫn chưa được rút lại, cánh cửa đóng chặt mang theo một cơn gió còn sót lại, khiến Xuân Hiểu đang ở trong gió nhốn nha nhốn nháo.
Xuân Hiểu nghiêng đầu nhìn nam chính, hắc hắc hắc cười ngây ngô với hắn: "Cái đó, dường như hắn đã hiểu lầm chúng ta rồi. Ha ha, ha ha..."
Vi Thượng Nguyên ôn hoà yên lặng, đã mặc chỉnh tề, kiên trì cầm ly trà bình tĩnh nhấp một ngụm: “Xuân Hiểu cô nương, cảm thấy thế nào?”
"Ta, ta nghĩ hắn chắc đã hiểu lầm điều gì đó. Đêm qua hai ta không có làm gì cả, ngài nhìn y phục của hai ta vẫn được mặc chỉnh tề trên người nè. ”
"Hơn nữa" Xuân Hiểu nhớ lại hình ảnh đêm qua: "Tối hôm qua Trường Thanh nhờ ta đút canh giải rượu cho ngài, ta tốt bụng đút cho ngài, chính ngài là người lấy oán báo ân kéo không để ta đi."
"Ồ?" Vi Thượng Nguyên vén tóc ra sau, từ từ đứng dậy đi đến trước mặt Xuân Hiểu: "Vậy ý của Xuân Hiểu cô nương là đêm qua ta đã say rượu không tỉnh táo, còn có thể kéo cô lên giường mình ngủ cả đêm mà không làm gì cả?."
Xuân Hiểu nghe thấy sự kỳ quái trong lời nói của hắn, nhưng đó là sự thật mà, cứng đầu trả lời: "Đúng vậy, chính là như những gì ngài nói. Cho nên, là ngài say rượu làm càng, không trách..." Ta được.
"Xuân Hiểu cô nương, cô có cảm thấy những gì cô nói là đáng tin cậy không? Huống chi cô là đang làm theo lệnh của phu nhân, muốn tới làm… nha hoàn dạy vỡ lòng cho ta. ”
"Ta ngược lại cảm thấy, chính cô đã lợi dụng cơn say của ta đêm qua để trèo lên giường làm điều bất chính với ta, nhưng dù ta say, vẫn là một chính nhân quân tử mới có thể giữ được trong sạch của bản thân.”
Voãi cả thân trong sạch, nội tâm của Xuân Hiểu như đang có hàng vạn con ngựa giẫm cỏ bùn phi nước đại.
"Cô yên tâm, ta không có bất kỳ hứng thú nào đối với cô, ta sẽ không đuổi cô đi, chẳng qua ta cần cô ở trước mặt phu nhân giả vờ, nói dối về "tình hình quân sự".
Xuân Hiểu ngẩn ra trước đống lời dồn dập của hắn, nghe câu cuối cùng kia của hắn, nàng vốn đã quên mục đích ban đầu của mình: Là phải cầu xin hắn cho phép trở lại tú viện (viện chuyên thêu thùa).
"Được, được." Xuân Hiểu mới vừa rồi vẫn còn đầy lời trong bụng, lập tức nở một nụ cười nịnh nọt: "Thiếu gia ngài yên tâm, từ nay về sau ta sẽ là tâm phúc đáng tin cậy của ngài."
"Ngài khát thì ta châm trà, ngài mệt mỏi thì ta bóp vai, ngài chỉ hướng đông thì ta tuyệt đối không đi hướng tây, ngài kêu ta bắt chim ta sẽ không bao giờ đuổi chó, khi có việc ta sẽ không bao giờ lười biếng. Ta cũng sẽ biết nên nói gì và không nên nói gì trước mặt phu nhân, xin thiếu gia hãy yên tâm." Nói xong, Xuân Hiểu cúi đầu một cái thật sâu, vẻ mặt trung thành biết bao.
Làm ơn, đây là nhân vật nam chính a, chúa tể của thế giới này, giàu có như vậy, độ giàu có thể sánh ngang với tài sản của một quốc gia. Mình đi theo hắn, còn không cần phải trả giá theo cốt truyện.
Cho dù là đi theo một năm, với khả năng kiếm tiền của nam chính, nàng chắc chắn sẽ có thể đi theo phía sau để kiếm được kha khá "tiền đồng".
Đến lúc đó, hắn nên duyên cùng nữ chính đã được định sẵn, nàng thành công thối lui xuất phủ, cho dù không thể quay về, tin rằng cuộc sống của mình khi đó sẽ không quá khổ sở..
Vi Thượng Nguyên lắng nghe những lời khó hiểu này của nàng, vẻ mặt thờ ơ của hắn thiếu chút nữa sụp đổ, không nghĩ tới cô nương này lại có tính cách sôi nổi đến vậy.
"Thiếu gia ngài yên tâm, ta sẽ dọn dẹp phòng ngủ ngay." Nói xong, cũng không đợi phản ứng của nam chính, cầm chổi lông gà lên và bắt đầu quét dọn.
Vẻ mặt của Vi Thượng Nguyên thực sự không thể chịu nổi, hắn bật cười lắc đầu để mặc nàng, đứng dậy đi ra sân chính ăn sáng với cha mẹ và đệ đệ muội muội.
Xuân Hiểu cầm chổi lông gà quét từ nơi này đến nơi khác. Không khỏi kích động, ôi trời ơi, nam chính không hổ là nam chính, giàu sang và quyền lực không thể tả, phòng ngủ của hắn vô cùng xa hoa, bất cứ thứ gì cũng đều là trân phẩm, thư hoạ được treo phủ kín cả căn phòng, khắp nơi đều là đồ sứ quý hiếm, đủ loại tác phẩm chạm khắc ngọc bích, nếu đến lúc đó có thể mang về vài món, gia đình mình sẽ phát tài!.
Xuân Hiểu kích động nhưng vẫn dọn dẹp cẩn thận, trong phòng không bẩn lắm nên việc dọn dẹp không khó đối với nàng.
Không biết Vi phu nhân có dặn dò gì, bởi vì sau khi Xuân Hiểu dùng bữa sáng do gã sai vặt đưa qua, nàng đang định dọn dẹp sân và hành lang thì bị gã sai vặt chặn lại, từng người một với vẻ mặt hoảng loạn nói rằng những việc này nên để cho họ làm, Xuân Hiểu cô nương chỉ chịu trách nhiệm về chuyện phòng ngủ của mình.
Xuân Hiểu vui vẻ tự tại, được rồi, đây là bọn họ không để cho mình làm, cũng không phải do mình lười biếng nha.