Xuyên Thành Nha Hoàn Dạy Vỡ Lòng Cho Nam Chính Thì Phải Làm Sao

Chương 5-1

Trước Sau

break

Chương 5: Nữ phụ pháo hôi từ nha hoàn hiểu chuyện biến thành nha hoàn bưng trà rót nước (1/2)

"Khát, khát quá... Ưm... tê..."

Sau khi được rót vào một ngụm nước, miệng cuối cùng cũng ẩm ướt một chút, Xuân Hiểu bắt đầu từ từ tỉnh lại, đập vào mắt nàng là đỉnh màn với tông màu đỏ thẫm, di chuyển tay chân, phát hiện vẫn còn đau đớn, đang vật lộn.

Một giọng nam êm dịu vang lên từ bên cạnh: "Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, có cần uống nước nữa không?"

"Ôi, ta sẽ đi."

Xuân Hiểu sợ hãi đến mức suý nữa nhảy lên, nàng bị doạ đến thiếu chút nữa cho một cái tát rồi cho qua.

"Ngươi ngươi ngươi, ngươi là đại thiếu gia?" Xuân Hiểu thận trọng hỏi.

"Ừm." Nam nhân ngồi trên ghế cạnh giường, lạnh lùng phẩy quạt giấy.

"Trước khi tỉnh cô mê sảng nói khát, còn cần nước nữa hay không. Còn nữa, có đói không, ta đã yêu cầu nhà bếp làm một bát cháo mang đến rồi. ”

Xuân Hiểu cố gắng chống đỡ thân thể ngồi dậy: "Không cần, không cần, ta không khát cũng không đói, ta đã nằm ở đây bao lâu rồi, còn nữa tại sao đại thiếu gia ngài lại ở đây."

Vi Thượng Nguyên nghe thấy lời nàng, kiên nhẫn trả lời: "Ba ngày, phu nhân nói rằng bởi vì ta mà Xuân Hiểu cô nương bị thương, cho nên lẽ ra phải do tại hạ chăm sóc thuốc men và chế độ ăn uống thường ngày của cô cho đến khi Xuân Hiểu cô nương hồi phục."

Bởi vì mẹ hắn trong khoảng thời gian hắn không có ở nhà, đã “cực khổ” tìm nha đầu hiểu chuyện nên đổ hết trách nhiệm lên trên đầu hắn, khen ngợi Xuân Hiểu cô nương đức hạnh tốt như thế nào, còn có chịu đựng làm việc chăm chỉ biết bao nhiêu.

Nói rằng chính do hắn mới hại cho cô nương nhà người ta bị thương đến hôn mê bất tỉnh, mẹ hắn hận không thể ngay lập tức ấn đầu cho hai bọn họ ở chung phòng. Bà cảm thấy đây là thời cơ tốt để hai người vun đắp tình cảm, một ý tưởng hay khi cả hai xa lạ sau đó lại sống chung, hơn nữa nói với hắn rằng đừng nghĩ đến việc đuổi người đi, bóp nghẹt những suy nghĩ mà hắn sắp nói ra khỏi miệng.

Mặc dù không biết làm thế nào để nuôi dưỡng tình cảm với một người đang bị thương bất tỉnh trên giường, nhưng trời đất rộng lớn, mẹ hắn lại lớn nhất, khi nhìn cha hắn giấu cây gậy phía sau lưng, trong lòng mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Như vậy à." Xuân Hiểu nghe lời của hăn thì yên lòng, tốt rồi, không cần phải theo cốt truyện, như vậy sẽ có thể trở lại tú viện làm việc và chơi đùa với ba vị tỷ tỷ xinh đẹp, sau đó chờ đến ngày sẽ được về nhà.

Vi Thượng Nguyên nhấc chiếc quạt lên và đứng dậy, vái chào thật thấp.

"Xuân Hiểu cô nương, tất cả những điều này đều là lỗi của tại hạ, dẫn đến việc thủ hạ vô tình làm cô bị thương, ta cũng đã trừng phạt hắn, tại đây bày tỏ sự áy náy với cô, cũng may lúc đó hắn chỉ dùng một ít công lực, không có ra tay nặng gây ra hậu quả bi thảm, nhưng mọi thứ vẫn là lỗi của bọn ta, cô yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức cho người chữa trị vết thương cho cô, tất cả sẽ do ta gánh chịu. Trong phủ không thiếu nhất chính là đồ bổ quý giá, cô có cần bất cứ cái gì thì cứ nói. ”

Vi Thượng Nguyên quyết định để nàng ở lại, quyết định này tuyệt đối không phải áp lực của mẹ hắn đưa ra mà còn vì cảm giác áy náy với nàng, cũng vì sự cân nhắc của chính hắn.

Xem như lần này cự tuyệt, mẹ hắn chẳng biết lúc nào lại sẽ nảy ra một số ý tưởng kỳ quái, dù sao thì mục đích là để cho anh “vỡ lòng”, tốt hơn hết là giữ nàng ở lại trong viện,  để cho làm lá chắn cho mình, như vậy tạm thời ổn định tâm tư của mẹ hắn.

Nam chính người ta đều nói như vậy rồi, mình là một nữ phụ pháo hôi, cũng không dám quan tâm so đo điều gì, Xuân Hiểu xua tay: "Ta cũng có vấn đề, nếu đổi lại là ta phát hiện có một người lạ đang trốn trong tủ trong nhà mình, phản ứng đầu tiên của ta cũng sẽ nghĩ đó là một tên trộm nhỏ, ha ha, không chỉ là lỗi của các người."

"Cái đó," mặt Xuân Hiểu đỏ bừng, ngượng ngùng hỏi: "Ngài có thể đến tú viện và giúp ta gọi một tú nương tên là Xuân Kính đến được không, cảm ơn đại thiếu gia."

Vi Thượng Nguyên gọi Trường An vào, sau khi đuược giao phó, Trường An nhận lệnh lui ra.

Lúc này Xuân Hiểu bồn chồn bất an, kìm nén đến mặt đỏ bừng, hôn mê ba ngày, ba ngày đã không đi vệ sinh, nhịn ŧıểυ cho đến khi bụng căng đau, muốn đứng dậy, nhưng vì vết thương bị đau đến vô lực, trong viện này không có nữ nhân để nhờ giúp đỡ, vì vậy nàng chỉ có hy vọng rằng Xuân Kính tỷ sẽ sớm đến, không thể nhịn được nữa a.

"Cái đó, đại thiếu gia, bây giờ ta không có chuyện gì để làm, ngài có việc thì cứ đi trước đi nhé." Xuân Hiểu chỉ hy vọng rằng hắn sẽ nhanh chóng rời đi, nếu không thì việc quản lý biểu cảm sẽ không thể cầm cự được nữa.

Vi Thượng Nguyên nghe ra được hàm ý trong lời nói của nàng, đại khái là nàng có lời muốn nói với vị tú nương kia, sau khi dặn dò nàng vài câu thi đến thư phòng để xử lý những việc tồn đọng trong ba ngày qua.

Dưới sự giúp đỡ của Xuân Kính, sau khi Xuân Hiểu vui vẻ đi vệ sinh, ngồi vào bàn trà với một cái bụng đói liền uống trà và ăn bánh ngọt trên bàn, một bên kể hết sự tình ngày đó cho Xuân Kính tỷ nghe.

Xuân Kính lén lau nước mắt, đau lòng vì ngày đầu tiên nàng đã bị thương vô cớ lại hôn mê ba ngày, lúc ba người bọn họ nghe tin cũng rất lo lắng, nhưng  không thể đến gặp nàng, bây giờ thấy nàng vẫn còn sức lực đùa giỡn như trước, mới thở phào nhẹ nhõm, chờ lát nữa trở về sẽ kể cho Xuân Thước, Xuân Hoa để các nàng cùng nhau yên tâm mới được .

Xuân Hiểu nhìn nàng ấy khóc, trong lòng cũng áy náy, là nàng khiến người khác phải lo lắng cho mình, một bên vừa vỗ lưng nàng ấy một bên kể những câu chuyện trong một trăm ngàn mẫu chuyện cười để chọc cho nàng ấy đến khi bật cười.

Trong thời gian đó, nam chính không đến nữa, người đưa thuốc mỗi ngày là hộ vệ Trường Thanh đã đả thương nàng trước đó. Mỗi lần đến đều phải cúi đầu xin lỗi một lần khiến cho Xuân Hiểu mệt mỏi với nó. Sự oán giận nhỏ ban đầu đã bị hắn bào mòn không còn gì, mỗi lần nàng phải lặp lại hào phóng nói không sao. mình không trách hắn.

-------------------------------

Nội dung chưa hoàn thành, vì vậy hãy tiếp tục đọc ở trang tiếp theo

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc