Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 9

Trước Sau

break

Nhưng đặc biệt là ở chỗ, ông ta dùng khoản tiền đó để mở xưởng may, lại đúng lúc nhà nước đẩy mạnh xuất khẩu, nhận được đơn hàng từ Mỹ và Nhật nên làm ăn ngày càng phất lên.

Trần Bác Chính ước lượng sơ sơ, xưởng may này mỗi năm lợi nhuận ròng ít nhất cũng phải trên cả triệu. Bằng không, ông chủ Diệp lấy đâu ra tiền mà mua nổi một chiếc Mercedes-Benz?

Thời điểm này, thuế nhập khẩu xe hơi ở trong nước nằm ở mức 180 đến 220%, nhất là xe sang. Một chiếc xe cao cấp ở nước ngoài giá chỉ mười mấy vạn đô, nhưng khi nhập về nước, giá bán có thể đội lên hơn cả triệu tệ.

Không những giá cao mà vì số lượng giới hạn, muốn mua được còn phải có quan hệ, có đường dây.

Tiếng mạt chược lách cách vang lên không dứt.

Khi ba người Trần Bác Chính bước vào phòng giải trí thì liền bị mùi khói thuốc xộc thẳng vào mặt.

Ông chủ Diệp đang chơi bài cùng mấy người, một tay kẹp điếu xì gà, tay còn lại vẫn linh hoạt xếp bài. Thư ký nói với nhóm Trần Bác Chính: “Mấy anh chờ bên này một chút, đợi ông chủ Diệp đánh xong ván này rồi sẽ tiếp các anh.”

Ông chủ Diệp còn vẫy tay chào bọn họ, miệng nói tiếng phổ thông đậm chất Quảng Đông: “Soái ca, chờ chút nha, tôi đánh xong ván này liền à.”

Người chơi cùng ông ta lập tức cười ầm lên: “Ông chủ Diệp, nghe ông nói chuyện ngông ghê, thế này là chắc thắng rồi chứ gì?”

“Đâu dám đâu dám, không chừng thua còn nhanh hơn ấy chứ, hahaha.” Ông chủ Diệp cười ha hả, vừa nói vừa kéo lại thắt lưng, điếu xì gà vẫn ngậm trong miệng.

Ra ngoài làm ăn, hiếm có ai không biết chơi bài. Dù là ăn uống tiếp khách, cũng phải chiều theo sở thích của người ta. Bọn Trần Bác Chính đều biết chơi, nhưng đánh giỏi nhất là Trần Bác Chính. Dù vậy, anh không nghiện cờ bạc, đa phần khi xuống tay đánh bài cũng chỉ là vì xã giao.

Chính vì thường xuyên đứng ngoài quan sát nên anh có con mắt rất tinh tường. Chẳng mấy chốc, anh phát hiện ba người chơi cùng ông chủ Diệp là một nhóm, đang giở trò gian lận.

Ba người đó ra tay rất nhanh, đổi bài chỉ trong tích tắc. Nếu không phải người trong nghề, dù có nói với anh rằng họ đang đổi bài thì cũng chưa chắc nhìn ra họ làm lúc nào.

Ván đầu tiên, ông chủ Diệp thua, thua một vạn tệ.

Lâm Thanh Phong khẽ nói: “Anh Chính, ông chủ Diệp có vẻ cũng chẳng giỏi gì.”

Trần Bác Chính ra hiệu im lặng.

Ông chủ Diệp cười hề hề: “Tôi không giỏi lắm đâu, còn được thôi. Soái ca, mới ván đầu mà, biết đâu ván sau tôi lại gỡ.”

Lâm Thanh Phong đưa tay gãi mũi.

Trần Bác Chính đứng dậy xin lỗi, ông chủ Diệp phẩy tay: “Không sao, không sao, tôi không phải loại người nhỏ mọn như vậy. Thắng là thắng, thua là thua, nếu ngay cả chuyện đó còn không chịu nổi thì chơi bài làm gì, định sẵn là sẽ thua thôi.”

Trần Bác Chính không khỏi có chút nhìn ông chủ Diệp bằng con mắt khác. Thế nhưng, đến ván thứ hai, ông chủ Diệp vẫn thua, lần này là ba vạn.

Hòa Thượng và Lâm Thanh Phong đều thở mạnh ra, chưa đầy nửa tiếng mà đã thua bốn vạn?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc