Đối với ông chủ Diệp thì không phải chuyện tốt, nhưng với họ thì chưa hẳn là xấu. Bọn họ không cần thắng tiền, điều họ cần là một cơ hội lấy hàng trước trả tiền sau.
“Bao nhiêu khách thế mà anh cũng không bảo thư ký tiếp đãi lấy một tiếng.” Một người phụ nữ hơi mập, ăn mặc sang trọng, dẫn theo vài người bưng chè đi vào: “Các soái ca đừng khách sáo, ăn chè đi, chè khoai lang nhà nấu đó, ngon lắm.”
“Cảm ơn chị chủ.” Trần Bác Chính đứng dậy đón lấy, rồi đưa cho Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng.
Bà chủ cười tươi rói: “Ui, hôm nay đến nhiều soái ca ghê, có ai kết hôn chưa vậy?”
Ông chủ Diệp bực mình: “Bà xã, bà còn nhớ là chồng bà đang cực khổ ở đây không đó!”
Bà chủ bưng chén chè tới bên cạnh ông ta, rồi đặt xuống: “Tự ăn đi, chơi bài mà còn đòi tôi đút cho nữa à? Sao rồi, chiều nay thế nào?”
Ông chủ Diệp chẳng tức giận chút nào: “Thua bốn vạn.”
“Vậy phải cố gắng thêm nha.” Bà chủ vẫn tươi cười, chào hỏi mọi người rồi ra ngoài.
Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng đều sững người.
Ở miền Bắc, đàn ông mà thua ngần ấy tiền thì cho dù vợ có không mắng trước mặt thì cũng sẽ lườm nguýt cho coi. Không ngờ bà chủ ở đây lại có tính cách dễ chịu như vậy.
“Ui, lại ù nữa rồi, một phát ba người cùng thua, ông chủ Diệp à, ngại quá nha, ván này chắc ông mất máu nhiều đấy.”
Ba người kia đồng loạt hạ bài, cười tươi như hoa nhìn ông chủ Diệp.
Trần Bác Chính nhẩm tính sơ sơ, theo cách tính điểm của mạt chược Đài Loan, ván này ông chủ Diệp ít nhất cũng thua hai mươi mấy vạn!
Ánh mắt Trần Bác Chính tối sầm lại.
“Không sao, mình chơi thêm một ván nữa đi.” Ông chủ Diệp vẫn cười tươi rói. Ba người kia liếc nhau, trong lòng bắt đầu dao động: “Được thôi, thêm một ván cuối nhé. Bọn tôi là đang nghĩ cho ông đấy, kẻo hôm nay thua sạch sành sanh.”
Ông chủ Diệp cười ha hả.
Thế nhưng, ván vừa mới bắt đầu, ông chủ Diệp đã liên tục ăn bài. Không chỉ ăn, mà còn đánh toàn bộ bài kèo dưới, tay liên tục bốc được bài đặc biệt.
Sắc mặt ba người kia lập tức thay đổi.
Nếu ván này ông chủ Diệp thắng, không chỉ gỡ lại vốn, mà bọn họ còn phải bù thêm mấy vạn.
“Ôi trời, vận may tới rồi. Không chừng tôi còn tự ù nữa á?”
Ông chủ Diệp vừa nói vừa đưa tay bốc bài.
Đúng lúc đó, người ngồi bên tay phải ông ta như vô tình làm rơi một quân bài xuống đất. May là bài chưa lật, người đó vội vàng nhặt lên, đưa lại: “Ông chủ Diệp, xin lỗi nha.”
“Không cần xin lỗi.”
Trên mặt ông chủ Diệp thoáng qua một nụ cười, ngón cái xoa nhẹ mặt quân bài rồi đét một tiếng đập lên bàn: “Tự ù, toàn một chất, bốn bộ cào, bốn khèo kín, gò bài cuối, tổng cộng 360 phiên. Cảm ơn cậu nha, tôi thật sự không nghĩ tới, trên bàn đã có hai quân Nhất Sách rồi, mà tôi còn có thể tự ù một con, ván này đúng là không còn gì để nói.”
Ông ta lấy máy tính ra: “360 phiên, là bảy mươi tám vạn...”