Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 8

Trước Sau

break

Văn Thiền liếc nhìn bụng anh, thầm nghi ngờ không biết chỗ thức ăn đó chui vào đâu mất rồi.

Trần Bác Chính bị nhìn đến mức cau mày, rút khăn giấy lau miệng: “Cô nhìn gì?”

“Nhìn anh không được à?” Văn Thiền phản pháo: “Anh là đàn ông chẳng lẽ lại sợ đàn bà nhìn? Mắc cỡ hả?”

“Khụ khụ khụ.”

Thằng Béo đang húp nước bún, nghe vậy thì sặc đến đỏ cả mặt, ho sặc sụa không dứt. Lâm Thanh Phong vội che tô bún của mình, chán ghét nói: “Thằng Béo, ghê quá! Ho thì tránh ra chỗ khác coi!”

Trần Bác Chính rút mấy tờ khăn giấy đưa cho thằng Béo rồi chỉ vào Văn Thiền, ánh mắt như nói: giỏi lắm, thua cô rồi.

Ba người họ ăn xong thì rời đi không bao lâu. Thằng Béo vẫn vui vẻ dọn dẹp, rửa bát, quét sân không chút phàn nàn.

...

“Hình như cô ấy không giống trước đây.”

Hòa Thượng và Trần Bác Chính không có xe, phải bắt xe buýt đến xưởng may. Trên xe người đông nghịt, Hòa Thượng không giành được chỗ bám nhưng vẫn đứng vững như đóng cọc giữa xe.

Trần Bác Chính đang nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu cân nhắc chuyện hôm nay, thì nghe Hòa Thượng lặp lại lần thứ hai: “Cô ấy khác rồi.”

Lúc này anh mới phản ứng lại: “Cậu nói cô ta?”

Hòa Thượng gật đầu.

Trần Bác Chính khẽ nhếch môi: “Khác chỗ nào chứ? Cũng chỉ có hai mắt, một mũi, một cái miệng thôi mà?”

Hòa Thượng lắc đầu: “Không giống.”

Lâm Thanh Phong cạn lời: “Hòa Thượng, với anh em mình mà cậu còn bày đặt nói chuyện kiểu huyền học hả? Cậu tên là Hòa Thượng chứ đâu phải là sư thật đâu?”

Hòa Thượng vẫn thong thả: “Tôi cảm thấy... cô ấy có thể giúp được chúng ta.”

Trần Bác Chính hơi nhíu mày.

Trong nhóm anh em, người anh tin tưởng nhất chính là Hòa Thượng. Dù Hòa Thượng học không nhiều nhưng là người chân thật và đặc biệt có giác quan thứ sáu rất chuẩn.

Trần Bác Chính học xong cấp hai đã thôi, bước ra đời sớm. Những năm 80 ở Bắc Kinh, bọn lưu manh đầu đường xó chợ nhiều như nấm, công ăn việc làm thì hiếm, xã hội loạn lạc, cảnh sát lại ít, đám lưu manh côn đồ cứ thế tụ lại thành băng nhóm. Trần Bác Chính lúc đó còn nhỏ, không phải con nhà cán bộ hay công nhân gì, nhưng lại rất nổi bật nên bị người ta nhắm vào không ít.

Nhiều lần thoát nạn cũng nhờ vào trực giác của Hòa Thượng.

Trần Bác Chính nghĩ ngợi một lúc rồi vẫn lắc đầu: “Thôi, cái thân thể yếu ớt như con bệnh của cô ấy, hôm qua còn bị dọa cho sợ hết hồn, hôm nay mà xảy ra chuyện gì, tôi biết ăn nói sao với anh trai đã mất của cô ấy đây.”

Hòa Thượng nghe vậy thì không nói gì nữa.

Xưởng may Hồng Hà là một xưởng cỡ trung ở Thâm Quyến, có hơn ba trăm công nhân, làm việc theo ca 24 giờ, mỗi ngày sản xuất ra hàng chục ngàn bộ quần áo, chủ yếu là làm hàng xuất khẩu nhưng cũng có nhận đơn nội địa.

Ông chủ xưởng lão Diệp là một nhân vật khá kỳ quái. Kỳ là ở chỗ ông ta rất mê cờ bạc. Nghe đồn, ngày trước lão Diệp kiếm được “nồi cơm” đầu tiên của mình là ba vạn tệ chỉ trong một đêm đánh bài. Nếu chỉ vậy thôi thì cũng chẳng khác gì mấy tay con bạc bình thường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc