“Con mẹ nó, Trần Bác Chính, dọa ông đây chứ gì!”
Lão Tống đáng lẽ ra đang say khướt nằm ngủ trên giường, vậy mà lại lê dép xuống cầu thang, miệng ngậm điếu thuốc, lẩm bẩm chửi rủa.
Chị gái ở quầy lễ tân đang đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao, nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng đầu nhìn lên: “Anh cần gì?”
Lão Tống chỉ vào chiếc điện thoại bên cạnh: “Gọi điện.”
Cô liền đáp: “Hai hào một phút.”
Lão Tống móc năm hào đưa ra, gọi điện thoại. Ông ta đứng nghiêng người vào quầy, chân trái bắt chéo chân phải, chờ máy kết nối thì gương mặt liền đổi sắc như diễn trò biến mặt, cười niềm nở: “Lão đại, là tôi đây.”
“Vâng, chuyện xong rồi, thằng khốn đó chạy mất. Chỉ tiếc là số tiền đó...”
Chị lễ tân nghe đến chữ “tiền” thì lập tức ngẩng mắt lên.
Lão Tống lập tức nhận ra, liền quay lưng lại cầm ống nghe, nhỏ giọng nói: “Cái thằng Trần Bác Chính đó vẫn nhất quyết không chịu nhận. Anh cứ yên tâm, tụi nó rồi sẽ phải ngoan ngoãn thôi.”
Trời sáng rõ.
Mặt trời đỏ rực đang dần nhô lên từ phía Đông với tốc độ không thể ngăn cản. Trong sân, tiếng nói chuyện râm ran không dứt, giọng của Trần Bác Chính vang lên chậm rãi mà vững vàng, khiến người ta cảm thấy yên tâm.
Kiếp trước Văn Thiền từng gặp qua không ít “đại lão”, khí chất của Trần Bác Chính rất giống với những người đó, kiểu như “núi Thái Sơn sụp trước mặt mà mặt không đổi sắc”.
Bảo sao có thể làm đại ca được.
“Ra lấy bát đũa.” Trần Bác Chính dặn thằng Béo.
Thằng Béo hí hửng đi vào bếp lấy bát đũa, thấy Văn Thiền đi ra thì chào một tiếng: “Chị dâu dậy rồi à? Mau đánh răng rửa mặt đi, chuẩn bị ăn sáng nha, sáng nay có bún gạo thịt nạc nấu ý dĩ đó!”
Văn Thiền “ừ” một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Trần Bác Chính, trong lòng băn khoăn không biết người này có phải chính là người mà cô đang nghĩ đến hay không.
“Nhìn gì? Mặt tôi nở hoa hả?” Trần Bác Chính dùng chân kéo một cái ghế lại gần, liếc cô một cái.
Khóe môi Văn Thiền giật giật, kéo ghế ngồi xuống: “Mọi người định đi sớm vậy à?”
Thằng Béo đang chia bún vào tô cho từng người, vừa nói vừa cười: “Chị dâu không biết đâu, cái xưởng may đó sáu, bảy giờ là bắt đầu làm rồi, nhưng người đến lấy hàng thì đông lắm, nên phải đi sớm, không thì chờ đến bao giờ mới tới lượt.”
“Không định dẫn tôi đi thiệt à?” Văn Thiền dò hỏi: “Tôi đảm bảo không gây phiền phức gì hết.”
Trần Bác Chính bưng tô bún, cúi đầu hút một miếng: “Ăn đi.”
Thái độ anh rất dứt khoát, Văn Thiền biết có nói thêm cũng vô ích cho nên đành cúi đầu ăn bún. Phải nói là, món bún gạo thịt nạc nấu ý dĩ này ăn ngon thật, nước dùng thanh ngọt, thịt nạc là phần sụn mềm, vừa tươi vừa có độ dai, thơm nhẹ mùi sữa.
Văn Thiền ăn ít, chỉ một tô là no.
Cô ngồi nhìn bốn người đàn ông kia ăn uống, mỗi người một cái bụng mà đều ăn khỏe như trâu. Đừng nhìn thằng Béo to xác thế, thật ra nó là đứa ăn ít nhất trong số bốn người. Còn Hòa Thượng thì cao lớn, ăn nhiều cũng không bất ngờ. Trần Bác Chính thì... ăn tận bốn tô đầy, mỗi tô cỡ bằng hai tô bún bình thường.