Buổi tối lúc đi ngủ, phòng của Văn Thiền là một phòng riêng. Cô nằm trên giường mãi vẫn không ngủ được, còn đang trằn trọc trở mình thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Văn Thiền ngồi bật dậy, tay nắm chặt một chiếc kéo: “Ai đó?”
“Là tôi. Mở cửa đi.” Giọng Trần Bác Chính bình thản, thậm chí mang theo chút thiếu kiên nhẫn.
Văn Thiền do dự một chút, cô giấu kéo ra sau lưng rồi lê dép đi ra mở cửa. Dù người kia là chồng của cô trên danh nghĩa và nguyên chủ trước đó cũng chưa từng có quan hệ thật sự với anh, nhưng cô vẫn cần phải cẩn trọng.
Cửa vừa mở, Trần Bác Chính tóc còn ướt sũng, mình trần bước vào rồi đặt một xấp nhang muỗi lên bàn: “Muỗi nhiều, tự đốt lấy.”
Văn Thiền hơi sững lại, cô liếc nhìn mấy vòng nhang muỗi trên bàn, thật sự có chút ngạc nhiên. Không ngờ người này lại có lòng quan tâm như vậy: “Cảm ơn...”
“Cô vừa rồi giúp bọn tôi, chuyện nên làm thôi.” Trần Bác Chính quay lại nhìn Văn Thiền: “Cô thật sự không biết thằng đó đi đâu sao?”
Văn Thiền bật cười khổ: “Anh tin tôi đi, nếu tôi biết hắn ở đâu thì tôi chắc chắn đã nói rồi.”
Trần Bác Chính khẽ hừ một tiếng, thái độ rõ ràng không tin.
Anh móc từ túi ra một tờ tiền lớn ném lên bàn: “Ngày mai tôi bận, không lo cơm nước cho cô được. Tự lo liệu đi. Tôi để thằng Béo ở lại với cô.”
Bàn tay đang siết kéo của Văn Thiền liền thả lỏng, cơn u uất trong lòng cũng tan bớt: “À... hay là tôi đi cùng mọi người đi. Thêm một người thì thêm một phần trí tuệ mà.”
“Cô có thứ đó không?” Trần Bác Chính hỏi ngược lại.
Văn Thiền: “...”
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Đánh người là phạm pháp. Hơn nữa, người đàn ông này vừa cao lớn vừa đầy cơ bắp, nếu đánh nhau thì người thiệt chắc chắn là cô.
Văn Thiền hít sâu một hơi, đè nén lửa giận trong lòng rồi nở một nụ cười ngọt ngào: “Biết đâu được thì sao?”
Trần Bác Chính liếc cô một cái rồi quay người bước đi, trước khi đi còn thản nhiên nói: “Khó nói.”
Anh khép cửa lại.
Văn Thiền suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì tức.
Tên khốn này đêm nay tới đây chỉ để chọc tức cô chắc?
Cái gì mà "khó nói" chứ?
Cô chỉ hận không thể lấy bằng tốt nghiệp ngành tài chính Đại học Harvard kiếp trước ra đập vào mặt cái tên trời đánh này!
...
“Anh Chính, ngày mai tính sao?” Lâm Thanh Phong tuy đầu óc lanh lợi, là người duy nhất trong nhóm từng thi đậu đại học, nhưng dù sao cũng còn trẻ, gặp chuyện như thế này không tránh khỏi lo lắng.
Trần Bác Chính tháo giày: “Lão Diệp đó thích đánh bài, ai mà thắng được lão thì lão sẽ nói chuyện đàng hoàng. Ngày mai chúng ta thử chơi bài với lão ta xem.”
“Thật không?” Lâm Thanh Phong mừng rỡ: “Nếu nói đến đánh bài, trong chúng ta thì anh là giỏi nhất rồi!”
“Thế thì yên tâm ngủ đi, có gì to tát đâu.” Trần Bác Chính đùa một câu, mọi người cười ầm lên, rồi ai nấy lên giường ngủ.
Cả bọn đã chạy một ngày trời đều mệt rã rời, chưa nằm bao lâu đã chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy, nghiến răng, nói mớ cứ thế vang lên không dứt.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, căn phòng oi nóng vô cùng. Thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ lướt vào từ bên ngoài, Trần Bác Chính vừa phe phẩy quạt mo vừa không còn vẻ nhàn nhã như khi nãy nữa.
Lão Diệp nổi tiếng mê bài, cũng nổi tiếng là cao thủ bài bạc. Nghe nói có người từng chơi với lão, đến tiền hàng cũng bị thua sạch. Trần Bác Chính day day trán, miếng ngọc đeo ở cổ tuột xuống. Anh nhặt lên, cất lại rồi nhắm mắt ngủ.