Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 46

Trước Sau

break

 “Lão Tống!”

Lão Tống đã về Bắc Kinh được mấy hôm, lúc này đang đứng trước quán lẩu dê cùng mấy tay bạn bè chí cốt, vừa ăn thịt vừa ba hoa về chuyện mở mang tầm mắt ở Thâm Quyến, thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi trầm ổn.

Toàn thân ông ta lập tức cứng đờ, như thể bị ai túm chặt gáy, giật nảy mình. Vừa quay đầu lại, đã thấy Tống lão đại dẫn theo mấy đàn em bước tới.

Đám bạn chí cốt kia thấy Tống lão đại xuất hiện, vội vàng chào một câu rồi ai nấy tản hết.

“Đại ca, sao... sao anh lại tới nơi thế này, chỗ này nhỏ hẹp, bẩn thỉu quá...”

Lão Tống nở nụ cười méo xệch trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, thấy Tống lão đại định châm thuốc liền nhanh tay quẹt que diêm đưa tới.

Tống lão đại cúi đầu châm thuốc, rít một hơi sâu, ngón tay chỉ lên vai ông ta:

“Người ta nói với tao là mày về từ lâu rồi, lúc đầu tao còn không tin. Không ngờ mày lại chui rúc ở chỗ này thật. Ghê thật đấy, mò đến tận Thông Châu luôn, xa xôi thế này là muốn trốn tao hay sao?”

Tống lão đại đã ngoài bốn mươi, năm 1983 bị bắt trong đợt truy quét lớn, phải đi cải tạo ở Tân Cương. Vài năm trước mới được thả về, lập tức nổi danh ở Tứ Cửu Thành. Gã nổi tiếng là loại cười mà như không, bề ngoài hiền lành nhưng bên trong độc ác.

Lão Tống tuy là họ hàng với Tống lão đại, nhưng trong lòng lại luôn ngán người em họ nhỏ tuổi hơn mình này.

“Tống lão đại, em đâu dám trốn anh. Em mới về gần đây thôi, việc còn chưa lo xong, cho nên muốn...”

Lão Tống còn chưa kịp bịa hết lý do, Tống lão đại đã đạp đổ bàn luôn.

Nồi lẩu dê còn bốc khói nóng hầm hập đổ ụp xuống, bắn tung toé. Lão Tống bị phỏng nhảy dựng cả lên nhưng cũng không dám kêu ca gì, vội vàng kéo áo tránh sang một bên.

Ông chủ quán thịt dê thấy tình hình không ổn thì lập tức né tránh. Mấy đàn em khiêng tới một cái ghế cho Tống lão đại ngồi xuống.

Tống lão đại hất cằm về phía Lão Tống:

“Lại đây.”

Lão Tống mặt trắng bệch, rụt rè bước tới.

“Hồi đó tao nói gì với mày, mày nhắc lại cho tao nghe xem nào.”

Tống lão đại đứng trên nền đất đầy mỡ, giọng lạnh tanh.

Lão Tống mồ hôi vã đầy trán:

“Đại ca... em sai rồi, nhưng chuyện anh giao em cũng đã...”

Còn chưa nói hết câu đã bị Tống lão đại đá cho ngã sấp mặt xuống đất.

Tống lão đại dùng chân đạp lên mặt ông ta, ép cho một nửa khuôn mặt méo mó không nhận ra.

“Tao hỏi lại lần nữa. Hồi đó tao đã dặn mày những gì?”

Lão Tống phải cố lục lại trí nhớ:

“Anh... anh bảo em phải bám sát Trần Bác Chính ở Thâm Quyến, cuối cùng phải cùng nó quay về!”

Tống lão đại nhấc chân lên, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt ông ta:

“Thế thì trí nhớ vẫn tốt đấy chứ. Giờ thì sao? Trần Bác Chính với bọn kia đâu?”

“Đại ca, tụi nó bị lừa hết tiền rồi! Trần Bác Chính còn đuổi em đi, em hết cách mới phải quay về!”

Lão Tống rên rỉ như sắp khóc.

Trước mặt Trần Bác Chính thì ra vẻ oai phong lẫm liệt, giờ gặp Tống lão đại lại ngoan như chó con, chỉ hận không thể quỳ xuống liếm giày người ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc