Lâm Thanh Phong tỏ vẻ khó hiểu:
“Anh Chính, sao anh đưa cho gã đó hai trăm vậy? Em đoán gã kiểu gì chẳng được ăn phần từ người bán trái phiếu rồi.”
Trần Bác Chính đang tráng chén đũa bằng nước nóng, nghe vậy liếc hắn một cái:
“Phong à, không bỏ tiền nhỏ thì đừng mong kiếm tiền lớn. Mình khả năng còn phải hợp tác lâu dài với người ta, giờ không tranh thủ tạo quan hệ thì còn đợi đến khi nào. Với lại, bây giờ cho chút lợi lộc, người ta làm việc mới hết lòng. Hai trăm đó biết đâu lại giúp mình kiếm lời gấp mười cũng nên.”
Lâm Thanh Phong không phải không hiểu lý lẽ đó, chỉ là tiếc tiền thôi.
Hòa Thượng nói chen vào:
“Nghe lời anh Chính là không sai đâu.”
Trần Bác Chính nở nụ cười, quán bắt đầu dọn vài món ra, vừa ăn được mấy miếng, anh lại nghĩ đến Văn Thiền với Béo. Không biết giờ cô thế nào rồi. Nhìn cái tính cách mấy hôm nay của cô, bận rộn, nhanh nhẹn, không khéo lúc này đã gặp được ông chủ Diệp rồi cũng nên.
“Hắt xì.”
Văn Thiền quay mặt đi, che miệng hắt hơi một cái.
Bà chủ lo lắng hỏi:
“Tiểu Văn à, có phải cảm rồi không, có cần uống thuốc cảm không?”
Văn Thiền xua tay. Vợ chồng ông chủ Diệp vì tiếp đãi cô mà gọi tới bảy tám món. Văn Thiền thì mắt to bụng nhỏ, món nào cũng muốn thử nhưng ăn được vài miếng đã thấy no.
Béo thì đúng kiểu có phúc ăn, ngồi ăn cùng ông chủ Diệp, món nào món nấy đều chén sạch, nhiệt tình khỏi phải bàn.
Bà chủ dứt khoát bảo Văn Thiền đi với mình trước, còn quay sang nói với cô: “Chiều nay cô phải làm phiên dịch, nhất định phải ăn mặc cho ra dáng. Tôi sẽ mua cho cô một bộ đồ tử tế, tiền tôi lo!”
Bà chủ đúng là người sảng khoái, kéo Văn Thiền đi mua luôn một bộ vest công sở, còn sắm thêm cả tất da chân và giày cao gót. Đến khi Văn Thiền bước ra từ phòng thử đồ, cô bán hàng và bà chủ đều sững người, ngơ ngác vì bị nhan sắc của cô làm cho choáng váng.
“Thế nào, vừa không?” Văn Thiền hỏi bà chủ.
Bà chủ nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, nhìn mãi không rời mắt rồi kéo tay Văn Thiền reo lên: “Vừa lắm, vừa đẹp hết sức! Trời ơi, ngày xưa tôi mà có nhan sắc như cô, chắc tôi đã bay qua Hồng Kông thi hoa hậu mất rồi!”
Văn Thiền bật cười: “Chị quá khen rồi.”
Cô bán hàng bước lại gần, nói: “Cô ơi, chị gái cô không hề nói quá đâu. Tôi làm nghề này bao năm, chưa từng thấy ai mặc đồng phục công sở mà đẹp như cô cả. Bộ này như thể được may riêng cho cô vậy.”
Cô ta nhìn Văn Thiền từ đầu đến chân, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Nói thật thì người đẹp hơn Văn Thiền không phải không có, cao hơn trắng hơn cũng nhiều, ở Thâm Quyến này không thiếu gì. Nhưng cô gái này lại có khí chất rất riêng, một kiểu thanh lạnh của người trí thức khiến người ta không thể rời mắt.
Bà chủ bỏ tiền ra mà lòng thấy cực kỳ mãn nguyện.
Ban đầu bà chỉ lo Văn Thiền còn trẻ quá, sợ bị mấy ông Tây coi thường, ảnh hưởng đến việc làm ăn nên mới dẫn cô đi mua một bộ vest cho ra dáng. Nào ngờ, cô gái này vừa mặc lên người đã khiến người ta phải gật gù, ra dáng thật rồi.